Khi gọi giáo hội ở Việt Nam là một “giáo hội hậu-thuộc địa”, trong bài trước, tôi muốn nhấn mạnh đến hoàn cảnh lịch sử của nó: một giáo hội bị buộc phải trưởng thành quá sớm do tiến trình giải thuộc địa, bị đẩy vào tình trạng tự lập trước khi kịp hình thành đầy đủ về mặt tri thức, thần học và cơ...