Khi nghe câu này, tôi nhận ra ngay một chân lý, rằng sự hiện hữu của con người không phải do ngẫu nhiên hay định mệnh mù lòa, nhưng là hoa trái của một tình yêu sáng tạo, và hơn nữa, là của một niềm vui thần linh. Thiên Chúa dựng nên ta không vì nhu cầu, cũng không để thêm vinh quang cho Người, nhưng đơn giản vì Người là Tình Yêu và Niềm Vui trào tràn.
Niềm vui ấy giống như ánh sáng chan hòa từ Mặt Trời: không thể không chiếu tỏa. Khi ban cho ta sự sống, Thiên Chúa đã mời gọi ta bước vào vòng tròn của niềm vui vĩnh cửu nơi Người. Điều đó khiến ta hiểu: sự sống con người tự bản chất là một lời mời gọi để vui mừng, để hạnh phúc, để chia sẻ niềm vui ấy cho nhau.
Lạy Chúa, xin cho con mỗi ngày sống trong niềm vui đích thực: niềm vui được dựng nên, được yêu thương và được cứu độ. Xin cho con biết phản chiếu niềm vui của Chúa cho người khác, để ai gặp con cũng nhận ra một chút ánh sáng và an bình phát xuất từ nguồn vui bất tận là chính Chúa. Amen.