Vấn đề tương quan với chính quyền: luôn cần một khoảng cách đúng đắn

3.50 star(s) 2 Votes
phailamgi?
Tham gia
18/12/23
Bài viết
769

Giữa hàng giáo phẩm và chính trị gia luôn cần một khoảng cách đúng đắn. Khoảng cách ấy không phải là sự xa lạ, đối đầu hay khước từ nhau, nhưng là một sự phân định trưởng thành nhằm bảo vệ tự do của Tin Mừng và phẩm giá của đời sống chính trị.


phailamgiVấn đề tương quan với chính quyền luôn cần một khoảng cách đúng đắn_cv1.jpg

Các linh mục thuộc Ủy Ban Đoàn Kết viếng lăng Hồ Chủ tịch. Ảnh: Báo Công lý

Giáo hội không chống lại chính trị, bởi chính trị chân chính là phục vụ công ích, bảo vệ con người, xây dựng hòa bình và cổ võ công bằng xã hội. Chính Chúa Giêsu cũng dạy: “Của Xê-da hãy trả về cho Xê-da, của Thiên Chúa hãy trả về cho Thiên Chúa.”

Tuy nhiên, Giáo hội cũng không đồng hóa mình với bất kỳ đảng phái hay quyền lực chính trị nào. Khi tôn giáo trở thành công cụ của chính trị, đức tin rất dễ bị lợi dụng. Và khi chính trị núp bóng tôn giáo, quyền lực dễ khoác lên mình vẻ thánh thiêng để thao túng con người.

Một Linh mục, Giám mục hay người lãnh đạo Giáo hội có thể có tương quan tốt với các chính trị gia; có thể gặp gỡ, đối thoại và cộng tác trong các công việc xã hội, giáo dục, bác ái hay kiến tạo hòa bình. Điều đó không sai. Nhưng sự gần gũi ấy phải luôn giữ được tự do nội tâm và tiếng nói ngôn sứ của Giáo hội.

Nếu vì tương quan quyền lực mà Giáo hội im lặng trước bất công, hoặc để người ta hiểu rằng Giáo hội đang đứng về một phe phái nào đó, thì Tin Mừng sẽ bị tổn thương.

Nếu việc tương quan với chính quyền nhằm đạt được những lợi ích, xin nhắc lại hai chữ LỢI ÍCH, nhất là về cơ sở vật chất, về xây dựng: nhà thờ, trung tâm hành hương… kể cả trong lĩnh vực giáo dục, mà phải đánh đổi bằng sự im lặng trước sự thật, đánh mất tiếng nói ngôn sứ và không còn đứng về phía người nghèo, thì lợi ích ấy sẽ trở thành sự tục hóa và phản giáo dục.

Giáo hội chỉ đối thoại dựa trên nền tảng của sự thật và sự thánh thiêng. Một xã hội vô thần và không tôn trọng sự thật sẽ rất khó để đối thoại cách chân thành, bởi khi ấy Thiên Chúa dễ bị biến thành một nhân vật chính trị hoặc một thương gia; và hàng giáo phẩm, kể cả những người có thiện chí đối thoại, cũng có thể bị biến thành những công cụ để gây chia rẽ và làm tổn thương Giáo hội. Đó là điều chúng ta đang cảm nhận ngày hôm nay. Mỗi tín hữu đang mang trong mình một vết thương, họ đang cảm thấy đau, họ cần chữa lành.

Vì thế, đừng quá tin vào khả năng tương giao của chính mình, cũng đừng tự hào rằng mình làm được nhiều việc nhờ các mối quan hệ. Điều giữ cho Giáo hội đứng vững không phải là ảnh hưởng, mà là sự trung thành với chân lý. Đừng nghĩ Thiên Chúa chỉ là Đấng Giàu Lòng Thương xót mà quên rằng trước danh xưng Đấng Thương Xót thì Ngài là Đấng Công Minh.​

phailamgiVấn đề tương quan với chính quyền luôn cần một khoảng cách đúng đắn_cv2.jpg

Thủ tướng Phạm Minh Chính chúc mừng Giáng sinh tại Bắc Giang tháng 12/2023. Ảnh: Báo Chính Phủ

Công đồng Vaticanô II nhấn mạnh rằng Giáo hội “không đồng hóa mình với bất cứ cộng đồng chính trị nào”, nhưng đồng thời là “dấu chỉ và sự bảo vệ cho tính siêu việt của con người” (Gaudium et Spes, số 76). Nghĩa là Giáo hội không làm chính trị đảng phái, nhưng có trách nhiệm lên tiếng về luân lý, công lý, sự thật và phẩm giá con người.

Chính trị cần tôn trọng tự do tôn giáo. Và tôn giáo cũng cần tránh biến nhà thờ thành diễn đàn quyền lực; nơi thờ phượng thành không gian trình diễn văn hóa doanh nhân; việc xây dựng trung tâm hành hương thành sự đổi chác; hay trường học Công giáo thành sự quỳ gối trước cơ cấu chính trị. Đức tin là thánh thiêng, chỉ có Thiên Chúa là Đấng ban ơn. Nên điều gì Chúa trao thì đón nhận, Ngài không muốn thì đừng cố gắng kẻo một ngày nào đó bị sập đổ bởi tính kiêu ngạo và thói cậy sức mình.

Bởi bàn thờ không thuộc về bất kỳ ý thức hệ nào; bàn thờ thuộc về Thiên Chúa.

Giáo hội không quỳ gối trước bất kỳ thế lực trần gian nào, vì Giáo hội là Thân Mình Chúa Kitô. Giáo hội không bao giờ sai lầm; chỉ có những người lãnh đạo trong Giáo hội có thể sai lạc.

Vì vậy, hãy tiếp tục tin tưởng và yêu mến Giáo hội, đồng thời cầu nguyện cho sự hiệp nhất và sự trung thành của Giáo hội với Tin Mừng. Trong tuần cầu cho các Kito hữu hiệp nhất, chúng ta cùng cầu nguyện cho Giáo Hội, cách riêng cho Giáo Hội tại Việt Nam.​

Jos. Minh Trực, OFM

 

Những lời nói dối được xem là "vô hại" có được phép không?

Sống trên đời, không ai thích người khác lừa dối mình dù đó là những lời nói dối "vô hại", nhưng nhiều người vẫn sẵn sàng nói dối vì cho rằng, đó là những lời nói dối không gây hại cho ai, đôi khi còn cần thiết để tránh làm tổn thương mọi người. Vậy, những lời nói dối được cho là "vô hại" có được phép không? 17273 Ảnh: Báo Thanh Niên Lý do khiến người ta nói dối Cần phải xác định rõ, tự nó, nối dối là một hành vi xấu về mặt luân lý. Nhưng nhiều người vẫn cho phép...

Việc cầu nguyện trước mỗi quyết định là gì?

Mỗi khi đứng trước một chọn lựa quan trọng, người Kitô hữu thường được khuyên: “Hãy cầu nguyện về điều đó.” Lời khuyên ấy quen thuộc đến mức đôi khi trở thành một phản xạ trước khi chọn ngành học, đổi công việc, lập gia đình, mua nhà, dấn thân phục vụ hay sử dụng tiền bạc, người ta được nhắc phải đặt quyết định của mình trước mặt Chúa. 17180 Đó là một lời khuyên đúng. Nhưng nếu không hiểu đúng, người tín hữu có thể biến cầu nguyện thành một cách tìm kiếm câu trả lời có sẵn, như thể...

Các Đức Giáo hoàng nói gì về việc vỗ tay trong thánh lễ?

Một trong những vấn nạn liên quan tới phụng vụ được nhiều người đặt ra là: có nên vỗ tay tán thưởng vị linh mục sau một bài giảng hay, một ca đoàn sau một bài hát gây cảm hứng, hay vỗ tay sau nghi thức thánh tẩy, hôn phối…? 17096 Trước tiên, cần khẳng định, chưa có giáo huấn chính thức nào của Giáo hội về vấn đề tế nhị này. Vì vậy, cũng có nhiều khuynh hướng và lối giải thích khác nhau. Dưới đây là lập trường của một số vị lãnh đạo Giáo hội. Trong cuốn Tinh thần Phụng...

Motets and Madrigals

0 lượt xem

Bài viết chờ bạn bình luận

Bên trên