- Chủ đề Author
- #1
Buổi sớm mở tin tức ra đọc, tôi sững người khi đọc dòng tin trên VNExpress “Nguyễn Thị Quyên, 40 tuổi, bị cáo buộc ném bé trai 14 tháng tuổi xuống nền khiến cháu chấn thương sọ não với tỷ lệ thương tích 47%.”
Bà Nguyễn Thị Quyên lúc nghe lệnh bắt. Ảnh: Công an Quảng Ngãi
Tôi không quen biết cháu bé ấy. Cũng chẳng có bà con thân thích gì với gia đình cháu. Nhưng từ lúc đọc được tin bé trai 14 tháng tuổi bị bảo mẫu ném xuống nền gạch đến mức chấn thương sọ não, tôi cứ ám ảnh mãi.
Có lẽ những ai từng làm cha làm mẹ, từng bồng con trên tay những ngày thơ bé, từng thấy đứa trẻ khóc ngằn ngặt vì mọc răng, sốt siêu vi… chắc hẳn lòng sẽ xót đến tận cùng. Đứa bé 14 tháng ấy chắc cũng đang trong giai đoạn chưa biết nói, chỉ biết khóc để biểu đạt mọi cảm xúc đói, buồn, mệt, hoặc đơn giản chỉ là cần một cái ôm. Nhưng tiếc thay, thay vì được ôm vỗ về, bé lại bị ném mạnh xuống nền gạch.
Chúa Giêsu từng nói: “Ai đón tiếp một em nhỏ nhân danh Thầy là đón tiếp chính Thầy”. Nếu vậy thì hành vi bạo lực này không chỉ là tội với con người, mà còn là một sự xúc phạm đến chính Thiên Chúa.
Có lẽ những ai từng làm cha làm mẹ, từng bồng con trên tay những ngày thơ bé, từng thấy đứa trẻ khóc ngằn ngặt vì mọc răng, sốt siêu vi… chắc hẳn lòng sẽ xót đến tận cùng. Đứa bé 14 tháng ấy chắc cũng đang trong giai đoạn chưa biết nói, chỉ biết khóc để biểu đạt mọi cảm xúc đói, buồn, mệt, hoặc đơn giản chỉ là cần một cái ôm. Nhưng tiếc thay, thay vì được ôm vỗ về, bé lại bị ném mạnh xuống nền gạch.
Chúa Giêsu từng nói: “Ai đón tiếp một em nhỏ nhân danh Thầy là đón tiếp chính Thầy”. Nếu vậy thì hành vi bạo lực này không chỉ là tội với con người, mà còn là một sự xúc phạm đến chính Thiên Chúa.
Ảnh: Internet
Tôi nhớ ngày xưa, trong xóm tôi có một người phụ nữ chuyên trông trẻ. Bà không học gì nhiều, chỉ là người mẹ đông con, sống hiền lành, thương trẻ như con mình. Cha mẹ nào gửi con cho bà cũng yên tâm. Tôi còn nhớ bà hay bế bọn nhỏ trên tay, đung đưa mà hát những câu ru rất lạ, không theo nhịp nào cả, nhưng nghe vào thì thấy lòng dịu lại.
Giá như người trông trẻ kia (và có lẽ là nhiều cố khác) có một chút tấm lòng của bà ấy. Giá như nhiều người trong xã hội hôm nay không bị cuốn vào vòng xoáy của tiền bạc và sự lạnh lùng đến mức mất luôn cảm giác trước một tiếng khóc của trẻ thơ.
Trẻ con, nhất là những đứa chưa biết nói, luôn yếu ớt và mong manh. Nhiều người nói “pháp luật sẽ trừng trị nghiêm minh”. Đúng vậy. Nhưng rồi sao nữa? Bé có lành lại như xưa không? Có ai xóa được ký ức đầu đời là nỗi đau và sự bỏ rơi?
Là người Công giáo, tôi tin rằng Chúa luôn hiện diện trong những điều nhỏ bé nhất một ánh mắt dịu dàng, một cử chỉ yêu thương, một hành động nâng niu. Và tôi tin rằng những ai làm tổn thương người bé nhỏ nhất sẽ phải trả lời trước Thiên Chúa, không chỉ ở đời này mà cả trong đời sau.
Đứa trẻ ấy không phải là một “nạn nhân” trong bản tin ngắn ngủi. Bé là một sinh linh một món quà được giao vào tay người lớn. Nhưng người lớn ấy lại phản bội sứ mạng của mình.
Tôi tự hỏi: có bao nhiêu đứa trẻ khác đang sống trong lặng lẽ, chịu đựng những cơn thịnh nộ vô cớ từ người lớn? Có bao nhiêu cái “ném xuống nền” đang xảy ra mỗi ngày, chỉ khác là không có camera ghi lại?
Có lẽ chúng ta cần dạy con trẻ biết yêu thương nhưng trước hết, người lớn phải học lại cách làm người. Phải học lại sự dịu dàng. Phải biết sợ: sợ mình làm đau người khác, sợ mình đánh mất tình người, sợ cả sự im lặng đồng lõa.
Vì chỉ khi biết sợ những điều đó, ta mới thật sự biết yêu.
Tôi chẳng thể làm gì cho bé trai 14 tháng ấy, ngoài một lời cầu nguyện nhỏ. Xin Chúa chữa lành thân xác và tâm hồn em. Xin Chúa đánh thức trong lòng người lớn một chút tình thương nguyên sơ thứ tình thương không cần học, chỉ cần nhớ lại mình cũng đã từng là một đứa trẻ được yêu.
Và xin đừng để nỗi đau này rơi vào quên lãng như một tin tức thoáng qua.
Cùng chủ đề
