Trên hành trình loan báo Tin Mừng, hình ảnh chiếc ba lô cũ trên vai người tu sĩ thừa sai luôn gợi lên một ý nghĩa sâu xa. Trong chiếc ba lô ấy có thể chỉ là vài bộ áo quần, cuốn Kinh Thánh, tràng chuỗi Mân Côi và một ít lương thực đơn sơ, nhưng lại chất chứa cả một đời dấn thân và niềm tin son sắt. Đó không chỉ là vật dụng cho chuyến đi mà là biểu tượng của tâm hồn sẵn sàng rời bỏ mọi sự để theo Đức Ki-tô đến cùng.
Chiếc ba lô ấy gợi nhớ lời Đức Giê-su dạy các môn đệ: “Anh em đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép...” (Lc 10,4). Người thừa sai ra đi với hai bàn tay trắng nhưng tràn đầy lòng tín thác. Họ không dựa vào vật chất, mà phó thác mọi sự cho Chúa Quan Phòng. Mỗi bước chân họ đi là một lời chứng sống động rằng chỉ có Đức Ki-tô là gia nghiệp đích thật, là nguồn sức mạnh nâng đỡ hành trình đức tin. Giữa những ngày nắng cháy, gió bụi hay mưa giông, chiếc ba lô ấy trở thành người bạn đồng hành thầm lặng, ghi dấu biết bao kỷ niệm của ơn gọi. Trong lúc mệt mỏi, người thừa sai mở ba lô ra, thấy cuốn Kinh Thánh đã sờn gáy, nghe lại lời Chúa mời gọi: “Anh em hãy ra đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.” (Mc 16,15). Chính lời ấy lại đốt lên ngọn lửa trong tim, giúp họ tiếp tục hành trình yêu thương giữa bao thử thách.
Chiếc ba lô còn chứa đựng ký ức và lời cầu nguyện, những khuôn mặt, những nụ cười và những mảnh đời họ đã gặp gỡ. Mỗi vùng đất đi qua, mỗi con người được chạm đến đều là dấu chỉ ân sủng của Thiên Chúa. Trong đêm tĩnh lặng, khi đặt chiếc ba lô xuống bên vệ đường, người tu sĩ lặng thầm thưa: “Lạy Chúa, Ngài là phần sản nghiệp đời con.” (Tv 16,5). Chính trong sự trần trụi ấy, họ cảm nghiệm sâu xa tình yêu quan phòng và lòng trung tín của Thiên Chúa. Chiếc ba lô cũng là biểu tượng của sự khó nghèo và tự do nội tâm. Người tu sĩ thừa sai chỉ mang theo điều cần thiết để lòng mình nhẹ nhõm, sẵn sàng đi bất cứ nơi nào Chúa muốn. Càng mang ít, họ càng có chỗ cho tình yêu lớn hơn. Càng từ bỏ, họ càng được nên một với Đức Ki-tô.
Và khi hành trình kết thúc, chiếc ba lô cũ rách kia, dẫu mòn theo năm tháng, lại trở thành chứng nhân thầm lặng của một đời hiến dâng. Nó kể về bao bước chân Tin Mừng, bao hạt giống đức tin đã được gieo, bao linh hồn được chạm đến bằng lòng thương xót. Khi ấy, người tu sĩ có thể mỉm cười, vì họ đã sống trọn lời Đức Giê-su: “Ai muốn theo Ta, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.” (Mt 16,24).
Chiếc ba lô ấy rồi cũng sẽ nằm lại bên vệ đường, nhưng hành trình Tin Mừng vẫn tiếp diễn. Bởi mỗi người thừa sai ra đi đều để lại dấu chân của Đức Ki-tô giữa trần gian. Và trong ánh bình minh của đức tin, chiếc ba lô giản dị ấy vẫn lặng lẽ tỏa sáng như một chứng tá sống động của tình yêu, của hy vọng và của một trái tim đã thuộc trọn về Chúa.
Ảnh: Tgpsaigon.net
