Chúa Giêsu nộp thuế - Tự do hay Thỏa hiệp

Thành viên
Tham gia
2/8/25
Bài viết
25

Câu chuyện trong Tin Mừng hôm nay tưởng đơn giản: Chúa Giê-su bị hỏi chuyện nộp thuế đền thờ. Ngài có quyền miễn, vì Ngài là Con của Cha trên trời. Nhưng Ngài bảo Phê-rô: “Để khỏi làm gai mắt họ, anh hãy đi thả câu… lấy đồng tiền trong miệng cá mà nộp, phần của Thầy và phần của anh.”​



phailamgi_chua giesu nop thue _CV1.jpg
Ảnh: Internet
Đọc thoáng qua, ta thấy đó là một sự “nhún nhường”, thậm chí “thỏa hiệp”. Nhưng nếu nhìn kỹ, đó là sự tự do trong lựa chọn: không bị áp lực, không vì sợ, mà vì sứ mạng lớn hơn. Ngài không để một chuyện thuế nhỏ bé trở thành rào cản cho Tin Mừng. Ngài giữ quyền làm Con, nhưng cũng giữ bình an cho người đối diện.

Câu chuyện ấy, khi đặt vào hôm nay, lại gợi nhiều so sánh. Có người nhớ lại mấy chục năm trước, khi hàng Giáo phẩm đối diện với những thử thách lớn về đức tin và tự do tôn giáo, có những vị chọn cách nói thẳng, cứng rắn, sẵn sàng chịu thiệt thòi để bảo vệ nguyên tắc. Thời ấy, sự kiên quyết trở thành biểu tượng cho lòng can đảm.

Còn bây giờ, trong nhiều vấn đề nóng bỏng, có những vị lãnh đạo Giáo hội chọn im lặng, hoặc phát biểu một cách ôn hòa, tránh đụng chạm trực diện. Có người bên ngoài mắng đó là “sự thỏa hiệp”, “mất lửa”. Nhưng cũng có người cho rằng, đó là chiến lược để giữ cửa mở, để không đẩy đối thoại vào ngõ cụt, để bảo vệ một điều gì lớn hơn giống như Chúa Giê-su đã nộp đồng thuế ấy.

Tự do và thỏa hiệp đôi khi chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng manh. Người ngoài khó mà biết hết được những tính toán âm thầm, những hy sinh kín đáo. Chúa Giê-su không để mình bị cuốn vào một trận tranh cãi vô ích, nhưng Ngài cũng không từ bỏ căn tính. Ngài hành động không vì sợ hãi, mà vì tình yêu và sứ mạng.

Có lẽ, thay vì chỉ hỏi “đó là tự do hay thỏa hiệp?”, ta nên hỏi: điều ấy được chọn vì sợ mất điều gì, hay vì muốn giữ điều gì? Câu trả lời sẽ nói rõ bản chất của hành động hơn bất kỳ nhãn mác nào ta gắn lên nó.

Và cũng có thể, đồng tiền trong miệng cá năm xưa vẫn còn là một ẩn dụ cho hôm nay: có những điều cần trả, để một cánh cửa lớn hơn vẫn được mở; có những nhượng bộ nhỏ, để sứ mạng dài lâu không bị gãy giữa đường.​
 

Những lời nói dối được xem là "vô hại" có được phép không?

Sống trên đời, không ai thích người khác lừa dối mình dù đó là những lời nói dối "vô hại", nhưng nhiều người vẫn sẵn sàng nói dối vì cho rằng, đó là những lời nói dối không gây hại cho ai, đôi khi còn cần thiết để tránh làm tổn thương mọi người. Vậy, những lời nói dối được cho là "vô hại" có được phép không? 17273 Ảnh: Báo Thanh Niên Lý do khiến người ta nói dối Cần phải xác định rõ, tự nó, nối dối là một hành vi xấu về mặt luân lý. Nhưng nhiều người vẫn cho phép...

Việc cầu nguyện trước mỗi quyết định là gì?

Mỗi khi đứng trước một chọn lựa quan trọng, người Kitô hữu thường được khuyên: “Hãy cầu nguyện về điều đó.” Lời khuyên ấy quen thuộc đến mức đôi khi trở thành một phản xạ trước khi chọn ngành học, đổi công việc, lập gia đình, mua nhà, dấn thân phục vụ hay sử dụng tiền bạc, người ta được nhắc phải đặt quyết định của mình trước mặt Chúa. 17180 Đó là một lời khuyên đúng. Nhưng nếu không hiểu đúng, người tín hữu có thể biến cầu nguyện thành một cách tìm kiếm câu trả lời có sẵn, như thể...

Các Đức Giáo hoàng nói gì về việc vỗ tay trong thánh lễ?

Một trong những vấn nạn liên quan tới phụng vụ được nhiều người đặt ra là: có nên vỗ tay tán thưởng vị linh mục sau một bài giảng hay, một ca đoàn sau một bài hát gây cảm hứng, hay vỗ tay sau nghi thức thánh tẩy, hôn phối…? 17096 Trước tiên, cần khẳng định, chưa có giáo huấn chính thức nào của Giáo hội về vấn đề tế nhị này. Vì vậy, cũng có nhiều khuynh hướng và lối giải thích khác nhau. Dưới đây là lập trường của một số vị lãnh đạo Giáo hội. Trong cuốn Tinh thần Phụng...

Motets and Madrigals

0 lượt xem

Bài viết chờ bạn bình luận

Bên trên