Chúng ta đều là những Giuda bán Chúa

5.00 star(s) 1 Vote
Thành viên
Tham gia
2/8/25
Bài viết
25

Có một câu nói khiến người ta giật mình mỗi khi đọc lại: “Giuđa đã bán Chúa chỉ với ba mươi đồng bạc.”

Nhưng nếu dừng ở đó, có lẽ ta đã quá vội vàng. Bởi Giúđa không chỉ là một nhân vật của hai ngàn năm trước. Giuđa vẫn còn đó: trong tôi, trong bạn, trong từng chọn lựa rất nhỏ của đời sống hằng ngày.


giudabanchua phailamgi.jpg

Ảnh: istock
Giuđa không khởi đầu là kẻ phản bội. Ông được chọn. Được gọi tên. Được đi cùng Thầy. Được nghe Lời. Được ăn chung một bàn. Có lẽ Giuđa cũng từng mơ về Nước Trời, từng rung động trước những phép lạ, từng tin rằng mình đang theo một Đấng có thể thay đổi thế giới. Nhưng rồi, từng chút một, Giúđa bắt đầu đặt điều gì đó lên trên Thầy.

Có thể là tiền bạc.
Có thể là quyền lực.
Có thể là một giấc mơ rất “đúng đắn” theo kiểu con người.

Và cũng từ đó, Giuđa bắt đầu mặc cả.

Ba mươi đồng bạc không phải lúc nào cũng là tiền. Đôi khi nó là một lợi ích nhỏ. Một sự an toàn. Một thỏa hiệp âm thầm với lương tâm. Một lần im lặng trước điều sai trái. Một lần nhắm mắt làm ngơ vì “ai cũng làm thế”. Một lần chọn thuận tiện thay vì trung tín.

Chúng ta không bán Chúa bằng một nụ hôn giữa đêm.
Chúng ta bán Chúa bằng những lần trì hoãn: “để mai cầu nguyện cũng được”.
Bằng những lần im lặng khi lẽ ra phải lên tiếng.
Bằng những lần chọn mình thay vì chọn sự thật.

Điều đáng sợ không phải là Giuđa phản bội. Điều đáng sợ là Giuđa vẫn ngồi rất gần Chúa cho đến phút cuối. Ông vẫn ăn bánh. Vẫn nghe lời dịu dàng: “Điều anh làm thì cứ làm đi.” Một lời không phải kết án, mà là đau đớn. Đau đớn của một Tình Yêu biết trước mình sắp bị bán, nhưng vẫn không rút lại tình yêu ấy.

Khác biệt giữa Phêrô và Giuđa không nằm ở chỗ ai sa ngã nặng hơn.
Khác biệt nằm ở chỗ quay về.

Phêrô khóc.
Giuđa tuyệt vọng.

Chúng ta đều có những khoảnh khắc rất giống Giuđa. Nhưng chúng ta cũng luôn được trao cơ hội để không kết thúc như Giuđa. Chúa vẫn ở đó, không rút lại tình yêu, không thu hồi lời mời, không đóng cửa lòng xót thương.

Và do đó câu hỏi đặt ra cho mỗi chúng ta không phải là: “Tôi có giống Giúđa không?”
Mà là: “Sau khi nhận ra mình giống Giuđa, tôi sẽ làm gì?”

Bán Chúa thì dễ.
Quay về mới khó.

Nhưng chính nơi cái khó ấy, ân sủng bắt đầu.​
 

Những lời nói dối được xem là "vô hại" có được phép không?

Sống trên đời, không ai thích người khác lừa dối mình dù đó là những lời nói dối "vô hại", nhưng nhiều người vẫn sẵn sàng nói dối vì cho rằng, đó là những lời nói dối không gây hại cho ai, đôi khi còn cần thiết để tránh làm tổn thương mọi người. Vậy, những lời nói dối được cho là "vô hại" có được phép không? 17273 Ảnh: Báo Thanh Niên Lý do khiến người ta nói dối Cần phải xác định rõ, tự nó, nối dối là một hành vi xấu về mặt luân lý. Nhưng nhiều người vẫn cho phép...

Việc cầu nguyện trước mỗi quyết định là gì?

Mỗi khi đứng trước một chọn lựa quan trọng, người Kitô hữu thường được khuyên: “Hãy cầu nguyện về điều đó.” Lời khuyên ấy quen thuộc đến mức đôi khi trở thành một phản xạ trước khi chọn ngành học, đổi công việc, lập gia đình, mua nhà, dấn thân phục vụ hay sử dụng tiền bạc, người ta được nhắc phải đặt quyết định của mình trước mặt Chúa. 17180 Đó là một lời khuyên đúng. Nhưng nếu không hiểu đúng, người tín hữu có thể biến cầu nguyện thành một cách tìm kiếm câu trả lời có sẵn, như thể...

Các Đức Giáo hoàng nói gì về việc vỗ tay trong thánh lễ?

Một trong những vấn nạn liên quan tới phụng vụ được nhiều người đặt ra là: có nên vỗ tay tán thưởng vị linh mục sau một bài giảng hay, một ca đoàn sau một bài hát gây cảm hứng, hay vỗ tay sau nghi thức thánh tẩy, hôn phối…? 17096 Trước tiên, cần khẳng định, chưa có giáo huấn chính thức nào của Giáo hội về vấn đề tế nhị này. Vì vậy, cũng có nhiều khuynh hướng và lối giải thích khác nhau. Dưới đây là lập trường của một số vị lãnh đạo Giáo hội. Trong cuốn Tinh thần Phụng...

Motets and Madrigals

0 lượt xem

Bài viết chờ bạn bình luận

Bên trên