Con người có sở hữu mạng sống của chính mình không và đâu là lời đáp cho vấn đề an tử

Đi tìm chân lý
Tham gia
25/1/24
Bài viết
1,069

Trong một xã hội ngày càng đề cao tự do cá nhân, câu hỏi liệu con người có sở hữu mạng sống của chính mình hay không trở thành đề tài gây tranh luận rộng rãi. Từ đó nảy sinh một câu hỏi lớn hơn. Nếu tôi là chủ sinh mạng của tôi, liệu tôi có quyền kết thúc nó vào lúc tôi muốn. Và nếu tôi có thể tự hủy hoại sự sống của chính mình, tôi có quyền nhờ người khác làm điều ấy thay tôi hay không. Đây không chỉ là thắc mắc triết học mà còn là vấn đề luân lý căn bản liên quan đến phẩm giá con người.​

Giáo lý Hội Thánh Công giáo và Học thuyết xã hội Công giáo đưa ra một câu trả lời rõ ràng, dựa trên chiều sâu thần học và kinh nghiệm của Hội Thánh.​


phailamgi_Con người có sở hữu mạng sống của chính mình không và đâu là lời đáp cho vấn đề an ...jpeg

Ảnh: thepublicdiscourse.com

Sự sống không phải là tài sản để con người sở hữu

Giáo lý Hội Thánh Công Giáo dạy rằng:
“Sự sống con người phải được coi là điều linh thánh, vì từ lúc khởi đầu của mình, sự sống đó ‘đòi phải có hành động của Đấng Tạo Hoá’ và mãi mãi được liên kết một cách đặc biệt với Đấng Tạo Hóa, là cùng đích duy nhất của mình. Chỉ có Thiên Chúa là Chúa của sự sống từ khi sự sống khởi đầu cho tới khi kết thúc: không ai, trong bất cứ hoàn cảnh nào, có thể dành cho mình quyền trực tiếp đem cái chết đến cho một thụ tạo nhân linh vô tội.”(GLHTCG, 2258)

DOCAT 78 nhấn mạnh rằng sự sống không phải là tài sản cá nhân. Không ai có quyền quyết định giờ chết của mình theo ý riêng. Ý tưởng cho rằng con người sở hữu mạng sống của mình và có quyền tùy nghi sử dụng nó là một quan niệm đi ngược lại nền tảng luân lý Kitô giáo.

Ý chí muốn chết và nỗi đau ẩn giấu phía sau

Nhiều người ủng hộ an tử cho rằng đó là hành động của quyền tự quyết. Nhưng kinh nghiệm của các bác sĩ và chuyên viên chăm sóc cuối đời lại cho thấy điều ngược lại. DOCAT 78 và 81 đều ghi nhận rằng khi người bệnh xin chết vì đau đớn, điều họ thật sự mong muốn thường là được giúp đỡ, được nâng đỡ trong cơn tuyệt vọng.

Nhiều trường hợp xin chết xuất phát từ nỗi sợ trở thành gánh nặng cho gia đình. Nơi nào an tử được hợp pháp, bệnh nhân thậm chí cảm thấy bị áp lực phải chọn cái chết. Cái gọi là quyền được chết như mình muốn đôi khi biến thành gánh nặng tâm lý mà người bệnh cảm thấy phải gánh thay cho người khác. Điều này cho thấy ý chí muốn chết nhiều khi không xuất phát từ tự do đích thực.

Tại sao an tử không bao giờ được phép

DOCAT 77 khẳng định rằng việc giết người trực tiếp, kể cả đối với người đang bệnh nặng hấp hối, luôn đi ngược lại Điều răn thứ Năm. An tử không phải là một hành vi nhân đạo mà là hành vi cố ý kết thúc mạng sống, đi ngược lại phẩm giá con người. Bác sĩ có nhiệm vụ chữa lành, không phải trở thành công cụ kết thúc sự sống. DOCAT 79 cảnh báo rằng mọi hình thức an tử thu phí đều đáng lên án vì cái chết không thể bị thương mại hóa.

Giáo lý Hội Thánh Công Giáo cũng dạy rằng tự sát nghịch lại khuynh hướng tự nhiên muốn bảo tồn sự sống và gây đứt gãy bất công các mối dây liên đới giữa con người với gia đình và xã hội. Tuy nhiên, Hội Thánh không lên án tuyệt đối người tự sát vì họ có thể chịu áp lực tâm lý nghiêm trọng. Hội Thánh vẫn cầu nguyện cho họ, bởi lòng thương xót của Thiên Chúa luôn mở lối.

phailamgi_Con người có sở hữu mạng sống của chính mình không và đâu là lời đáp cho vấn đề an t...jpg
Nguồn ảnh: Gorodenkoff/Getty Images/Istock

Sự chăm sóc giảm đau và đồng hành trong yêu thương

Vậy phải làm gì khi đối diện với người đang xin chết. Câu trả lời của Học thuyết xã hội Công giáo rất rõ: chúng ta giúp người hấp hối, chứ không phải giúp họ chết. DOCAT đề nghị chăm sóc giảm đau, chăm sóc đặc biệt cho người sắp chết, giảm nhẹ cơn đau bằng các liệu pháp y khoa, và trong một số trường hợp có thể ngưng những phương pháp điều trị không còn hy vọng mang lại lợi ích. Những điều này đều chính đáng về mặt luân lý nếu không nhằm mục đích trực tiếp kết liễu sự sống.

Trợ tử không phải là lời đáp. Sự đồng hành nhân bản và chăm sóc y tế tận tâm mới là con đường đúng. Nhiều bệnh nhân đã thay đổi mong muốn chết sau khi được biết về các phương pháp giảm đau hiệu quả và được bao bọc trong tình yêu thương.​

Cái chết trong ánh sáng Kitô giáo

DOCAT 83 nhắc rằng cái chết không chỉ là sự tàn tạ của thân xác mà còn là bước trưởng thành quyết định của đời người. Đối với Kitô hữu, sự chết là cuộc vượt qua tiến vào sự sống vĩnh cửu. Nhìn cái chết như một phần của hành trình cứu độ giúp con người đối diện nỗi đau và sự hấp hối với niềm tín thác sâu xa. Đức Kitô, Đấng đã chịu đau khổ và cái chết, đặc biệt gần gũi với những ai đang đi qua giờ phút cuối đời.

Tóm lại

Con người không sở hữu mạng sống của chính mình. Sự sống là quà tặng, là điều linh thánh, là điều được trao để gìn giữ chứ không phải để định đoạt theo ý riêng. Khi đối diện với người xin chết, câu hỏi không phải là có nên kết liễu sự sống hay không, mà là phải làm gì để nâng đỡ người ấy trong nỗi đau của họ. Học thuyết xã hội Công giáo và giáo huấn xã hội Công giáo chỉ cho chúng ta con đường rõ ràng. Chúng ta bảo vệ sự sống bằng cách đồng hành, chăm sóc và yêu thương, nhất là trong những giờ phút cuối cùng của hành trình làm người.

(Xem trích dẫn đầy đủ các số trong DOCAT và Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo dưới phần bình luận)

Phải Làm Gì?
Docat 78: Tôi có quyền quyết định giờ chết của tôi không?
Không. Các Kitô hữu tin rằng “sự sống” không phải là tài sản cá nhân để bạn có thể làm theo ý bạn muốn. Vì Thiên Chúa là Đấng đã ban cho chúng ta sự sống, nên chúng ta không có quyền tự do tuyệt đối trong việc sử dụng quà tặng đã được tín thác cho chúng ta trong một khoảng thời gian. Mệnh lệnh “Ngươi không được giết người” cũng áp dụng cho mạng sống của bản thân. Khát vọng sống và được sống là khát vọng sâu xa nhất của một con người. Các y bác sĩ kể rằng ngay cả khi bệnh nhân yêu cầu được giết chết đi vì đau đớn không chịu nổi, thì thường đó cũng chính là tiếng cầu cứu cuối cùng xin được giúp đỡ trong cơn tuyệt vọng. Hơn nữa, chúng ta nên tự hỏi ý chí tự do của bệnh nhân thật sự đến đâu khi họ đòi an tử. Nơi nào an tử được cho phép, các bệnh nhân đau nặng thường đòi an tử để không trở thành gánh nặng cho những người khác. Do đó, cái gọi là quyền được “chết như mình muốn” hoá ra lại trở nên thứ bổn phận mà bệnh nhân cảm thấy mình buộc phải thực hiện cho người thân nhẹ gánh.​
 
Đi tìm chân lý
Tham gia
25/1/24
Bài viết
1,069
Docat 77: Về mặt luân lý, việc an tử có được phép?
Việc giết người trực tiếp, dù người ấy bệnh nặng sắp chết, thì luôn đi ngược lại Điều răn thứ Năm (Xh 20,13): Ngươi không được giết người. Điều này cũng áp dụng cho chính mạng sống của bản thân. Chỉ có Thiên Chúa là chủ của sự sống và cái chết. Mặt khác, việc hỗ trợ người hấp hối và cung cấp cho người ấy tất cả sự chăm sóc y tế và sự ân cần của tình người, để giảm nhẹ cơn đau, là thực hành tình bác ái dành cho người lân cận và thực hiện hành vi của lòng thương xót. Chương trình chăm sóc cho người hấp hối và → Liệu pháp Giảm đau cung cấp các dịch vụ quan trọng liên quan đến vấn đề trên. Nguyên tắc là: Chúng ta giúp người hấp hối (chứ không phải là: “Chúng ta giúp cho người ta chết”). Theo đó, từ quan điểm y khoa và đạo đức, trong một vài tình thế, chúng ta có thể buộc phải ngưng những liệu trình mà không đem lại hy vọng cải thiện, và ngay cả phải viện tới các phương pháp giảm đau tức thời, dù chúng sẽ rút ngắn ngày đời của bệnh nhân. Tuy nhiên, trong tất cả chuyện này, chúng ta phải cân nhắc cả ước muốn của bệnh nhân. Nếu bệnh nhân không đưa ra chỉ thị nào, hoặc bệnh nhân không còn có thể nói lên ước muốn của mình, thì những mong muốn đó có thể được diễn tả qua một người đại diện được uỷ quyền, tuy nhiên, những mong muốn đó phải phù hợp với luật luân lý.

Docat 78: Tôi có quyền quyết định giờ chết của tôi không?
Không. Các Kitô hữu tin rằng “sự sống” không phải là tài sản cá nhân để bạn có thể làm theo ý bạn muốn. Vì Thiên Chúa là Đấng đã ban cho chúng ta sự sống, nên chúng ta không có quyền tự do tuyệt đối trong việc sử dụng quà tặng đã được tín thác cho chúng ta trong một khoảng thời gian. Mệnh lệnh “Ngươi không được giết người” cũng áp dụng cho mạng sống của bản thân. Khát vọng sống và được sống là khát vọng sâu xa nhất của một con người. Các y bác sĩ kể rằng ngay cả khi bệnh nhân yêu cầu được giết chết đi vì đau đớn không chịu nổi, thì thường đó cũng chính là tiếng cầu cứu cuối cùng xin được giúp đỡ trong cơn tuyệt vọng. Hơn nữa, chúng ta nên tự hỏi ý chí tự do của bệnh nhân thật sự đến đâu khi họ đòi an tử. Nơi nào an tử được cho phép, các bệnh nhân đau nặng thường đòi an tử để không trở thành gánh nặng cho những người khác. Do đó, cái gọi là quyền được “chết như mình muốn” hoá ra lại trở nên thứ bổn phận mà bệnh nhân cảm thấy mình buộc phải thực hiện cho người thân nhẹ gánh.

Docat 79: Các tổ chức an tử có tính thương mại nên được nhìn nhận như thế nào?
Bất kỳ hình thức an tử thu tiền nào đều đáng lên án. Mạng sống của con người là vô giá, và cái chết không được phép trở thành đối tượng kinh doanh kiếm lời. Không lý lẽ nào có thể biện minh cho các công ty và tổ chức tiến hành an tử thu phí. Phải loại bỏ hình thức tự sát có bác sĩ trợ giúp. Một bác sĩ không được trở thành công cụ thực hiện mong muốn chủ quan của bệnh nhân đòi chết. Hành vi giúp an tử của một bác sĩ hay y tá biến người chuyên chữa lành thành kẻ sát nhân. Điều này không có nghĩa là chúng ta phớt lờ nỗi đau đớn rõ ràng của bệnh nhân. Các phương pháp dùng thuốc giảm đau ngày càng được cải thiện và dịch vụ chăm sóc đặc biệt dành cho người hấp hối là những cách quan trọng giúp thuyên giảm cơn đau của bệnh nhân.

Docat 81: Tại sao quá nhiều người muốn chọn hình thức trợ tử?
Người ta sợ những cơn đau đớn nặng nề. Hơn nữa, người ta sợ trở thành mất năng lực kiểm soát hành vi. Tuy nhiên, ngày nay, chúng ta có thể giải quyết những nỗi sợ trên bằng sự chăm sóc thích hợp, sự hỗ trợ toàn diện dành cho người sắp chết, bằng thuốc giảm đau, và dịch vụ chăm sóc cho người hấp hối. Kinh nghiệm cho thấy phần lớn bệnh nhân ngừng đòi chết khi họ biết về những khả năng giảm đau và chăm sóc giai đoạn cuối. Giúp đỡ người sắp chết (chứ không phải là “giúp cho người ta chết”) có thể có nghĩa là ngừng hoặc từ chối cách chữa trị nào đó, hay làm giảm cơn đau dữ dội bằng thuốc giảm đau hoặc an thần. Đây là điều chính đáng ngay cả khi việc thi hành các biện pháp trên rút ngắn thời gian sống còn lại của bệnh nhân.

Docat 83: Theo quan điểm Kitô giáo, ý nghĩa của sự chết là gì?
Ngày nay, người ta xem chết dường như là việc xuống cấp tàn tạ về thể xác. Tuy nhiên, chết là một phần mang tính quyết định của cuộc đời, và đối với nhiều người, là bước đi đến sự trưởng thành cuối cùng. Người Kitô hữu xem cuộc sống là một quà tặng. Tư tưởng này giúp người ta tín thác ngay cả trong những giờ hấp hối đầy nhọc nhằn. Chúng ta biết mình luôn ở trong bàn tay của Thiên Chúa yêu thương, và hy vọng rằng cái chết không đặt dấu chấm hết mà chỉ là giai đoạn chuyển tiếp để bước vào đời sống vĩnh cửu. Điều này mang lại cho kinh nghiệm đau khổ một khía cạnh hoàn toàn khác. Nhiều lần những người thực hiện công tác mục vụ nhận thấy rằng niềm hy vọng đó an ủi cả những người dường như không có niềm tin tôn giáo đang đối mặt với cái chết. Trong tư cách là một người đang đau khổ và sắp chết, Đức Kitô đặc biệt gần gũi với chúng ta.

GIÁO LÝ HỘI THÁNH CÔNG GIÁO
2258
Sự sống con người phải được coi là điều linh thánh, vì từ lúc khởi đầu của mình, sự sống đó ‘đòi phải có hành động của Đấng Tạo Hoá’ và mãi mãi được liên kết một cách đặc biệt với Đấng Tạo Hóa, là cùng đích duy nhất của mình. Chỉ có Thiên Chúa là Chúa của sự sống từ khi sự sống khởi đầu cho tới khi kết thúc: không ai, trong bất cứ hoàn cảnh nào, có thể dành cho mình quyền trực tiếp đem cái chết đến cho một thụ tạo nhân linh vô tội.

Tội tự sát (2280-2283)​

2280

Mỗi người chịu trách nhiệm về sự sống của mình trước mặt Thiên Chúa là Đấng đã ban sự sống cho mình. Chính Ngài vẫn là Chủ tể tối thượng của sự sống. Chúng ta buộc phải đón nhận sự sống với lòng biết ơn và gìn giữ sự sống để tôn vinh Ngài và để cứu độ linh hồn chúng ta. Chúng ta là những người quản lý chứ không phải những ông chủ của sự sống mà Thiên Chúa đã trao phó cho chúng ta. Chúng ta không có quyền định đoạt về sự sống.

2281

Tự sát nghịch với khuynh hướng tự nhiên của thụ tạo nhân linh là muốn bảo tồn và kéo dài sự sống của mình. Tự sát nghịch lại một cách nghiêm trọng với tình yêu chính đáng đối với bản thân. Tự sát còn xúc phạm đến tình yêu đối với người lân cận, bởi vì nó cắt đứt một cách bất công những mối dây liên đới với gia đình, quốc gia và nhân loại mà chúng ta vẫn còn có trách nhiệm đối với các cộng đồng đó. Tự sát đối nghịch với tình yêu của Thiên Chúa hằng sống.

2282

Nếu tự sát với ý định nêu gương, nhất là đối với giới trẻ, thì tội này còn mang thêm tính nghiêm trọng là làm gương xấu. Cộng tác có chủ ý vào việc tự sát là trái nghịch với luật luân lý.

Những rối loạn tâm thần trầm trọng, lo âu hay quá sợ hãi trước một thử thách, trước đau khổ hoặc cực hình, có thể làm giảm thiểu trách nhiệm của người tự sát.

2283

Không được tuyệt vọng về ơn cứu độ vĩnh cửu của những người tự mình tìm đến cái chết. Thiên Chúa có thể ban cho họ những cơ hội thống hối để được ơn cứu độ, bằng những đường lối mà chỉ một mình Ngài biết. Hội Thánh cầu nguyện cho những người tự hủy hoại mạng sống mình.
 

Những lời nói dối được xem là "vô hại" có được phép không?

Sống trên đời, không ai thích người khác lừa dối mình dù đó là những lời nói dối "vô hại", nhưng nhiều người vẫn sẵn sàng nói dối vì cho rằng, đó là những lời nói dối không gây hại cho ai, đôi khi còn cần thiết để tránh làm tổn thương mọi người. Vậy, những lời nói dối được cho là "vô hại" có được phép không? 17273 Ảnh: Báo Thanh Niên Lý do khiến người ta nói dối Cần phải xác định rõ, tự nó, nối dối là một hành vi xấu về mặt luân lý. Nhưng nhiều người vẫn cho phép...

Việc cầu nguyện trước mỗi quyết định là gì?

Mỗi khi đứng trước một chọn lựa quan trọng, người Kitô hữu thường được khuyên: “Hãy cầu nguyện về điều đó.” Lời khuyên ấy quen thuộc đến mức đôi khi trở thành một phản xạ trước khi chọn ngành học, đổi công việc, lập gia đình, mua nhà, dấn thân phục vụ hay sử dụng tiền bạc, người ta được nhắc phải đặt quyết định của mình trước mặt Chúa. 17180 Đó là một lời khuyên đúng. Nhưng nếu không hiểu đúng, người tín hữu có thể biến cầu nguyện thành một cách tìm kiếm câu trả lời có sẵn, như thể...

Các Đức Giáo hoàng nói gì về việc vỗ tay trong thánh lễ?

Một trong những vấn nạn liên quan tới phụng vụ được nhiều người đặt ra là: có nên vỗ tay tán thưởng vị linh mục sau một bài giảng hay, một ca đoàn sau một bài hát gây cảm hứng, hay vỗ tay sau nghi thức thánh tẩy, hôn phối…? 17096 Trước tiên, cần khẳng định, chưa có giáo huấn chính thức nào của Giáo hội về vấn đề tế nhị này. Vì vậy, cũng có nhiều khuynh hướng và lối giải thích khác nhau. Dưới đây là lập trường của một số vị lãnh đạo Giáo hội. Trong cuốn Tinh thần Phụng...

Motets and Madrigals

0 lượt xem

Bài viết chờ bạn bình luận

Bên trên