Behold God’s Providence
- Tham gia
- 17/12/23
- Bài viết
- 1,649
- Chủ đề Author
- #1
Đức tin tạo nên điều gì khác biệt trong đời sống của người tín hữu? Người có đức tin có gì mà kẻ vô thần không có?
Có nhiều cuộc khảo sát chỉ ra việc người có tôn giáo hạnh phúc hơn, nhưng cũng có những nghiên cứu đi ngược lại. Thực tế, không phải ai tin vào Thiên Chúa cũng sống vui tươi hay dễ gần, và cũng không thiếu những người vô thần vẫn sống an nhiên, cởi mở và đầy nhân hậu.
Hạnh phúc, vì thế, không phải là thước đo duy nhất của đức tin. Nếu đức tin thực sự đáng quý, phải vượt lên trên cảm xúc hay tâm trạng của từng cá nhân.
Đức tin không chỉ là niềm tin mơ hồ, mà là một cách sống, một hướng đi trọn vẹn cho cuộc đời. Chúng ta bước vào một mối tương quan mật thiết với Đấng Tạo Hóa - Đấng đối thoại với chúng ta trong sâu thẳm tâm hồn.
Chúng ta thuộc về một cộng đoàn hiệp nhất trong Chúa Thánh Thần, vượt qua cả ranh giới giữa sự sống và cái chết. Chúng ta được mời gọi sống đức ái, để tình yêu ấy nối kết chúng ta với Thiên Chúa và với tha nhân. Và trên hết, chúng ta biết rằng cuộc đời này không trôi nổi vô nghĩa, mà được an bài trong vòng tay Quan Phòng của Đấng yêu thương.
Từ đức tin, chúng ta có được niềm hy vọng, rằng đằng sau mọi khổ đau và giới hạn của kiếp người vẫn có một sự sống viên mãn đang chờ đợi. Niềm hy vọng ấy là mạch nguồn của một đời sống có định hướng, có mục tiêu và có ý nghĩa. Đức tin là một kinh nghiệm được sống - một cuộc gặp gỡ thật giữa chúng ta và Thiên Chúa hằng sống.
Ngược lại, người không tin buộc phải tự tạo cho mình một ý nghĩa sống, một hệ giá trị và niềm hy vọng riêng. Họ trở thành “người điều hành” của một cuộc đời mà họ chưa từng được hỏi ý kiến trước khi hiện hữu. Họ dễ rơi vào cám dỗ tôn thờ “những vị thần mang hình người” - những lý tưởng, giá trị hay hệ tư tưởng do con người tạo ra.
Có người đặt niềm tin vào “chủ nghĩa nhân bản khoa học”, cho rằng khoa học có thể quyết định cả mục đích sống và chuẩn mực luân lý. Nhưng nếu hiểu sai, khoa học có thể trở thành con dao hai lưỡi, từng được dùng để biện minh cho nô lệ, cho thuyết ưu sinh, hay cho phá thai nhân danh “tự do lựa chọn.”
Khoa học giúp con người đo lường thực tại, nhưng không thể vượt lên trên thực tại. Còn khát vọng sâu xa nhất của chúng ta lại chính là được vượt thoát, được chạm tới điều gì đó cao hơn, vô biên hơn. Không có Thiên Chúa, con người mãi bị giam trong giới hạn của chính mình.
Chúng ta thì khác. Chúng ta hiểu rằng chính Thiên Chúa là khởi nguyên và cùng đích của mọi khát vọng trong tim mình. Dù cuộc đời có đưa chúng ta qua bao biến cố - vui hay buồn, thành công hay thất bại - chúng ta vẫn tin rằng mọi sự đều mang ý nghĩa, ngay cả khi chưa thể hiểu hết. Nhờ đức tin, chúng ta có thể sống trong thử thách mà không tuyệt vọng, chịu đựng đau khổ mà vẫn giữ bình an.
Sự khác biệt ấy có thể ví như hai người bị lạc giữa rừng sâu. Một người có trong tay la bàn, bản đồ, lương thực và đôi giày chắc chắn; người kia thì chỉ tin vào chính mình. Cả hai đều bước đi, nhưng chỉ một người thật sự biết đường về. Đức tin chính là chiếc la bàn ấy - dẫn chúng ta đi qua bóng tối, để tìm về nguồn sáng vĩnh cửu.
- Ảnh trong bài: Mạng lưới cầu nguyện
