Thành viên
Tham gia
20/5/25
Bài viết
71

Trong buổi triều yết chung sáng thứ Tư, ngày 15.10.2025, Đức Thánh Cha Leo XIV tiếp tục loạt bài giáo lý Năm Thánh với chủ đề “Đức Giêsu Kitô, niềm hy vọng của chúng ta.” Ngài mời gọi các tín hữu nhận ra rằng hy vọng Kitô giáo không phải là một cảm xúc lạc quan dễ vỡ, nhưng là sự xác tín chắc chắn vào Đấng đã sống lại và đang đồng hành với con người trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời.
Chính Đức Kitô Phục Sinh là nguồn suối không bao giờ cạn, Đấng lấp đầy những thiếu thốn và khát vọng sâu thẳm trong lòng người, để giữa khổ đau, ta vẫn có thể bước đi trong bình an và niềm tin rằng mình không bao giờ đơn độc.​


Phailamgi_Không phải lạc quan, mà là hy vọng – bởi có Chúa cùng đi giữa khổ đau_cv.jpeg

ĐỨC GIÁO HOÀNG LEO XIV

BUỔI TRIỀU YẾT CHUNG


Quảng trường Thánh Phêrô
Thứ Tư, ngày 15 tháng Mười năm 2025



Anh chị em thân mến, chào anh chị em buổi sáng!

Trong các bài giáo lý Năm Thánh vừa qua, chúng ta đã cùng nhau lần theo cuộc đời của Chúa Giêsu qua các Tin Mừng, từ khi Người sinh ra cho đến lúc chịu chết và sống lại. Nhờ đó, cuộc hành hương của chúng ta trong niềm hy vọng đã tìm thấy nền tảng vững chắc và con đường chắc chắn. Giờ đây, ở chặng cuối của hành trình, chúng ta sẽ để cho mầu nhiệm Đức Kitô – đạt tới đỉnh cao trong biến cố Phục Sinh – tỏa chiếu ánh sáng cứu độ của Người trên thực tại nhân loại và lịch sử hôm nay, với bao vấn nạn và thách đố của nó.

Đời sống chúng ta được dệt nên từ muôn vàn biến cố, với những sắc thái và kinh nghiệm khác nhau. Có lúc ta vui, có lúc buồn; khi thì thấy mãn nguyện, khi lại mệt mỏi, căng thẳng; có khi được ghi nhận, có khi thất vọng. Chúng ta sống vội vã, bận rộn, hướng đến thành công, đôi khi đạt được những mục tiêu cao quý, danh giá; nhưng cũng không ít lần phải chờ đợi trong bất an, mong đợi một kết quả hay sự công nhận mãi chẳng đến. Tựu trung, con người ta luôn ở trong nghịch lý: ai cũng mong hạnh phúc, nhưng hạnh phúc trọn vẹn dường như luôn xa vời. Ta nhận ra giới hạn của mình, nhưng đồng thời lại cảm thấy thôi thúc vượt qua giới hạn ấy. Tận sâu thẳm, ta vẫn cảm thấy thiếu điều gì đó.

Thực ra, Thiên Chúa không dựng nên chúng ta cho sự thiếu thốn, nhưng cho sự viên mãn – để được sống và hưởng trọn niềm vui sự sống, như lời Chúa Giêsu nói trong Tin Mừng Gioan: “Ta đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (x. Ga 10,10).

Khao khát sâu xa này trong lòng người không tìm được câu trả lời nơi địa vị, quyền lực hay của cải, mà nơi xác tín rằng có Đấng bảo đảm cho khát vọng cốt yếu của nhân tính chúng ta; có Đấng không để niềm mong đợi ấy bị thất vọng. Xác tín đó chính là niềm hy vọng. Hy vọng không phải là lối suy nghĩ lạc quan; bởi lạc quan nhiều khi dễ tan vỡ, khiến ta hụt hẫng, trong khi hy vọng thì hứa ban và thực hiện.

Anh chị em thân mến, Đức Giêsu Phục Sinh chính là bảo chứng của niềm giải thoát ấy! Người là mạch nước hằng sống, thỏa mãn cơn khát sâu thẳm mà Thánh Thần đã gieo vào lòng chúng ta. Quả thật, biến cố Phục Sinh không chỉ là một sự kiện trong dòng lịch sử nhân loại, nhưng là biến cố đã biến đổi lịch sử từ bên trong.

Hãy nghĩ đến một mạch nước: nó làm dịu cơn khát, tưới mát đất khô, đem lại sự sống cho nơi hoang vu. Nó là quà tặng nhưng không dành cho thiên nhiên, cho muôn loài, cho con người. Không có nước, sự sống không thể tồn tại.

Cũng vậy, Đấng Phục Sinh là nguồn suối không bao giờ cạn; Người luôn tinh tuyền, luôn sẵn sàng cho ai khát được đến mà uống. Và càng nếm cảm mầu nhiệm của Thiên Chúa, ta càng bị cuốn hút, mà không bao giờ thấy đủ. Thánh Âu-tinh trong Tự Thuật (quyển X, đoạn 27) đã diễn tả khao khát vô tận ấy của con tim nhân loại bằng những lời tuyệt đẹp:

“Ngài đã thở hương thơm, con hít vào và nay con khát khao Ngài.
Con đã nếm, và nay con đói khát Ngài.
Ngài đã chạm đến con, và con bừng cháy vì bình an của Ngài.”


Chính Đức Giêsu Phục Sinh đã bảo đảm cho chúng ta một nguồn sống vĩnh cửu: Người là Đấng hằng sống (x. Kh 1,18), là Đấng yêu mến sự sống, Đấng chiến thắng mọi sự chết. Người có thể ban cho ta sự nghỉ ngơi trên đường trần và bảo đảm bình an viên mãn trong cõi đời đời. Chỉ có Chúa Giêsu – Đấng chịu chết và sống lại – mới trả lời được những vấn nạn sâu thẳm nhất của con tim:
Liệu chúng ta có một đích đến thật sự không?
Cuộc sống này có ý nghĩa gì không?
Và nỗi đau của bao người vô tội – ai có thể cứu chuộc được?

Chúa Giêsu Phục Sinh không trao cho ta câu trả lời “từ trên cao”, nhưng chính Người trở thành bạn đồng hành trên hành trình mịt mù, đau thương, đôi khi khó hiểu của chúng ta. Chỉ có Người mới có thể đổ đầy chiếc bình cạn khô của chúng ta khi cơn khát trở nên khôn cùng.

Và chính Người cũng là đích đến của hành trình chúng ta. Không có tình yêu của Người, cuộc đời sẽ trở thành chuyến đi lạc hướng, một bi kịch không bến đỗ. Chúng ta là những tạo vật mỏng manh; sai lầm là một phần của thân phận người, là vết thương do tội lỗi khiến ta ngã gục, chán nản, tuyệt vọng. Nhưng “sống lại” nghĩa là đứng lên. Đấng Phục Sinh là bảo chứng cho hành trình của ta được đến nơi, dẫn ta trở về Nhà Cha – nơi ta được chờ đón, yêu thương, cứu độ. Đi với Người là cảm nghiệm được nâng đỡ giữa gian truân, được giải khát giữa khổ đau, và được ủi an giữa những thử thách nặng nề tưởng chừng có thể chặn đứng lịch sử đời ta.

Anh chị em thân mến, từ mầu nhiệm Phục Sinh của Đức Kitô tuôn trào niềm hy vọng – một niềm hy vọng cho ta được nếm trước, giữa bao vất vả của cuộc sống, một bình an sâu thẳm và niềm vui bền vững, bình an chỉ có Người mới có thể ban – và ban mãi mãi, không bao giờ tàn.​


Chào mừng đặc biệt

Tôi vui mừng chào đón các khách hành hương nói tiếng Anh hiện diện sáng nay, đặc biệt đến từ Anh, xứ Wales, Ireland, Malta, Na Uy, Uganda, Úc, New Zealand, Trung Quốc, Indonesia, Malaysia, Philippines, Đài Loan, Canada và Hoa Kỳ. Trong lời cầu nguyện, tôi xin Chúa ban cho anh chị em và gia đình một Năm Thánh Hy Vọng đầy ân sủng và canh tân thiêng liêng. Xin niềm vui và bình an của Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, ở cùng tất cả anh chị em.​


Tóm lược bài huấn giáo:

Anh chị em thân mến, trong hành trình giáo lý Năm Thánh với chủ đề “Đức Giêsu Kitô, Niềm Hy Vọng của chúng ta”, hôm nay chúng ta suy niệm về cách mà biến cố Phục Sinh của Chúa Giêsu hoàn tất mọi khát vọng sâu thẳm trong lòng người. Cuộc sống chúng ta đầy những nghịch lý: vừa có giới hạn, vừa khát khao vượt qua giới hạn ấy; dù đạt được nhiều thành tựu, lòng ta vẫn trống vắng. Điều này cho thấy rằng chúng ta được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa, và nhờ quyền năng Thánh Thần, con tim ta luôn hướng về sự viên mãn nơi Người.
Chỉ có Đức Kitô Phục Sinh mới có thể ban bình an thật và bền vững, Đấng nâng đỡ và lấp đầy chúng ta. Trong một thế giới kiệt sức và tuyệt vọng, ước gì mỗi người chúng ta trở nên dấu chỉ của niềm hy vọng, bình an và niềm vui trong Chúa Phục Sinh.
Nguồn: vatican.va
 

Những lời nói dối được xem là "vô hại" có được phép không?

Sống trên đời, không ai thích người khác lừa dối mình dù đó là những lời nói dối "vô hại", nhưng nhiều người vẫn sẵn sàng nói dối vì cho rằng, đó là những lời nói dối không gây hại cho ai, đôi khi còn cần thiết để tránh làm tổn thương mọi người. Vậy, những lời nói dối được cho là "vô hại" có được phép không? 17273 Ảnh: Báo Thanh Niên Lý do khiến người ta nói dối Cần phải xác định rõ, tự nó, nối dối là một hành vi xấu về mặt luân lý. Nhưng nhiều người vẫn cho phép...

Việc cầu nguyện trước mỗi quyết định là gì?

Mỗi khi đứng trước một chọn lựa quan trọng, người Kitô hữu thường được khuyên: “Hãy cầu nguyện về điều đó.” Lời khuyên ấy quen thuộc đến mức đôi khi trở thành một phản xạ trước khi chọn ngành học, đổi công việc, lập gia đình, mua nhà, dấn thân phục vụ hay sử dụng tiền bạc, người ta được nhắc phải đặt quyết định của mình trước mặt Chúa. 17180 Đó là một lời khuyên đúng. Nhưng nếu không hiểu đúng, người tín hữu có thể biến cầu nguyện thành một cách tìm kiếm câu trả lời có sẵn, như thể...

Các Đức Giáo hoàng nói gì về việc vỗ tay trong thánh lễ?

Một trong những vấn nạn liên quan tới phụng vụ được nhiều người đặt ra là: có nên vỗ tay tán thưởng vị linh mục sau một bài giảng hay, một ca đoàn sau một bài hát gây cảm hứng, hay vỗ tay sau nghi thức thánh tẩy, hôn phối…? 17096 Trước tiên, cần khẳng định, chưa có giáo huấn chính thức nào của Giáo hội về vấn đề tế nhị này. Vì vậy, cũng có nhiều khuynh hướng và lối giải thích khác nhau. Dưới đây là lập trường của một số vị lãnh đạo Giáo hội. Trong cuốn Tinh thần Phụng...

Motets and Madrigals

0 lượt xem

Bài viết chờ bạn bình luận

Bên trên