Phù vân nối phù vân Thời gian cứ xoay vần
- Tham gia
- 29/12/23
- Bài viết
- 299
- Chủ đề Author
- #1
Hôm qua, chương trình hành hương của hơn 500 người đã diễn ra và kết thúc trong bình an. Nhìn lại, tôi vẫn còn nguyên cảm giác nhẹ nhõm và biết ơn.
Trước chuyến đi, không chỉ riêng tôi mà hầu như ai trong ban tổ chức cũng lo lắng. Số lượng người tham gia đông, thay đổi từng ngày (vì cha không muốn bỏ rơi ai) nhiều người lớn tuổi, ban tổ chức thì chưa có nhiều kinh nghiệm. Thú thật, nếu chỉ nhìn bằng lăng kính “tính toán con người”, có lẽ không mấy ai dám đứng ra tổ chức một chuyến đi như vậy. Nhưng điều đặc biệt là, gần như tất cả chúng tôi đều chọn một cách giống nhau: cầu nguyện và xin ơn Chúa, xin Đức Mẹ đồng hành.
Chuyến hành hương tạ ơn cuối Năm Thánh 2025, với chủ đề “Những Lữ Khách Tiến Bước Trong Đức Cậy”, không chỉ là một hành trình di chuyển, mà là một hành trình nội tâm. Qua đó, tôi nhận ra một điều rất rõ: khi mình biết trông cậy vào ơn Chúa, Người thực sự nâng đỡ không phải bằng những phép lạ ồn ào, mà bằng sự bình an, sự cộng tác và tinh thần hiệp nhất nơi con người với nhau.
Nét đẹp của người Công giáo, theo tôi, chính là ở chỗ đó. Chúng tôi có thể khác nhau về tính cách, quan điểm, cách làm việc, nhưng khi cùng hướng về một mục tiêu chung, dựa trên tinh thần xây dựng, thì mọi khác biệt không còn là rào cản. Ban đầu, mọi việc cũng có phần rối, nhất là khi số lượng người tham gia tăng nhanh. Nhưng rồi, từng khâu chuẩn bị dần được phối hợp nhịp nhàng.
Như cha linh hướng đã chia sẻ, nếu chúng tôi học Giáo Huấn Xã Hội của Giáo Hội, thì đây chính là lúc đem giáo huấn ấy ra thực hành: tôn trọng nhân vị, sống tinh thần bổ trợ, liên đới, và trên hết là tình yêu. Không phải trong sách vở, mà trong những việc rất cụ thể: lo cho người yếu, nhường nhịn nhau, chịu khó thêm một chút để người khác đỡ vất vả hơn.
Điều làm tôi ấn tượng nhất là tinh thần khiêm nhường và phục vụ của cha linh hướng được lan tỏa trong ban tổ chức. Bình thường, chúng tôi quen với cách phân chia trưởng phó, phụ trách từng mảng, từng xe. Nhưng cha nhắc nhở: “Chúng ta không phải là trưởng phó, mà là những người phục vụ. Là những tiểu mục tử.” Mỗi xe là một “chuồng chiên”. Và người phụ trách không chỉ quản lý, mà chăm lo cho đoàn chiên của mình: từ sức khỏe, giờ giấc, đến những mệt mỏi rất nhỏ.
Có lẽ, chính cách nhìn ấy đã làm thay đổi bầu khí của chuyến đi. Không còn là “tôi đang làm nhiệm vụ”, mà là “tôi đang phục vụ anh chị em của mình”.
Kết thúc chuyến hành hương, điều còn đọng lại trong tôi không chỉ là sự thành công của chương trình, mà là một niềm xác tín âm thầm: đức cậy không làm ta thụ động, nhưng giúp ta dấn thân với một trái tim bình an hơn. Và khi con người biết cộng tác với nhau trong tình yêu, Chúa sẽ làm phần còn lại rất nhẹ nhàng, nhưng rất thật.
Ảnh trong bài : Vo Huynh Yen
Phải Làm Gì?
Chia sẻ những gì bạn đã lãnh nhận
Đương nhiên tất cả chúng ta được kêu gọi trưởng thành trong công việc của người loan báo Tin Mừng. Chúng ta muốn được đào tạo tốt hơn, có một tình yêu sâu đậm hơn và một chứng tá Tin Mừng rõ ràng hơn. Theo nghĩa này, chúng ta phải để cho người khác không ngừng Phúc Âm hoá bản thân chúng ta. Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta nên trì hoãn sứ mạng Phúc Âm hoá của mình; đúng hơn, mỗi người chúng ta phải tìm cách thông truyền Đức Giêsu ở bất cứ nơi nào chúng ta hiện diện. Tất cả chúng ta được kêu gọi để làm chứng một cách minh nhiên cho người khác về tình yêu cứu độ của Chúa Giêsu, Đấng bất chấp những khiếm khuyết của chúng ta, vẫn cho chúng ta gần gũi với Người, cho chúng ta lời và sức mạnh của Người, và đem đến ý nghĩa cho đời sống chúng ta. Tự thâm tâm, bạn biết rằng không có Người thì bạn không sống được như thế; những gì bạn đã nhận ra, những gì đã giúp bạn sống và cho bạn niềm hy vọng, thì bạn cần phải thông truyền những điều ấy cho người khác. Giáo hoàng Phanxicô, Tông huấn Evangelii Gaudium (2013), 121.
Cùng chủ đề
