[Thảo luận] Người nghèo cũng cần cái đẹp, hay chuyện giăng đèn ở Nhà thờ Đức Bà

4.00 star(s) 2 Votes
  • Chủ đề Author

Sau khi trùng tu một cung điện của Tòa thánh ở Vatican, Đức Thánh Cha Francis cho mời những người vô gia cư thành Roma đến ở vài ngày. Có người bảo, sao không cho những người giàu thuê, vì có rất nhiều người giàu sẵn sàng bỏ ra một tiền lớn để được ở qua đêm trong cung điện tuyệt đẹp này, rồi lấy tiền đó lo cho người nghèo. Đức Thánh Cha Francis đáp, người nghèo cũng cần cái đẹp.​


phailamgi_Người nghèo cũng cần cái đẹp, hay chuyện giăng đèn ở Nhà thờ Đức Bà_cv1.jpg

Một cung điện từ thế kỷ 19 (Palazzo Migliori) nằm ở vị trí đắc địa ngay trung tâm Vatican đã được chuyển đổi thành một nơi trú ngụ cho người vô gia cư theo lệnh của Đức Thánh Cha Phanxicô. Ảnh: Community of Sant'Egidio

Kể lại chuyện này là để thấy những ồn ào chung quanh chuyện giăng đèn ở Nhà thờ Đức Bà không mới. Câu hỏi tại sao không bán cái gì đó đi, hay để dành số tiền làm chuyện gì đó, cho người nghèo là câu hỏi có cả trong Tân Ước, và là một vật lộn ngay từ đầu trong truyền thống Ki-tô giáo. Chắc chắn khi xây dựng những thánh đường lộng lẫy, niềm tự hào của truyền thống đức tin, mà có khi vị giáo tông đáng kính Benedict XVI phải nhận xét rằng cái đẹp đi ra từ trong đức tin, cùng với đời sống các thánh, là điều biện hộ mạnh mẽ nhất cho đức tin Ki-tô giáo, giáo hội cũng từng phải đối mặt với câu hỏi loại này.

Là để thấy, trước những bất hòa như thế, mà căn nguyên của chúng xuất phát từ trong các ý niệm thần học, chúng ta nên khiêm nhường và kiềm chế để đừng (không phải trên diễn đàn này) quá nặng lời với nhau, và với các vị chủ chăn có trách nhiệm, mà đáng ngại nhất là việc trích dẫn kinh sách, hay trích dẫn lời của vị chủ chăn này hay vị chủ chăn khác, hay tài liệu này hay tài liệu khác, để bảo vệ quan điểm của mình. Những trường hợp bực bội như thế tố cáo tâm trạng của người viết hơn là một quan điểm truyền thống nào đó của giáo hội. Cá nhân tôi cho rằng, những người phản đối việc giăng đèn ở Nhà thờ Đức Bà, và mạnh mẽ cổ xúy việc dành số tiền đó giúp người nghèo, với tất cả lòng nhân ái đáng kính của họ, có một quan niệm sai lạc về nhân học. Chúng ta có thể tranh luận về việc giăng đèn như thế có đẹp hay không, nhưng đó là một cuộc tranh luận về mỹ học. Ở gốc rễ của vấn đề này vẫn là một vấn đề nhân học: người nghèo có cần cái đẹp hay không? Nếu bạn là một người Ki-tô giáo thì câu trả lời là có. Người nghèo cũng cần cái đẹp cùng lúc cần cái ăn, cái mặc. Con người không chỉ sống bởi lương thực. Tân Ước ghi điều đó luôn, và phần kế tiếp của câu trích dẫn này bao hàm cái đẹp. Thế nên, có thể xem việc hàng triệu người dân lao động nghèo ở một đô thị lớn nhất nước cần cái đẹp cũng bức thiết như hàng trăm ngàn người dân vừa gặp thiên tai lũ lụt ở miền trung. Nhìn từ góc độ này thì việc giăng đèn ở Nhà thờ Đức Bà, dù có thể bất đồng về quan điểm, không thể là việc gây nặng lời.

phailamgi_Người nghèo cũng cần cái đẹp, hay chuyện giăng đèn ở Nhà thờ Đức Bà_cv.jpg
Ảnh: thanhnien.vn

Tôi đã từng rất nghèo và tôi biết cái nghèo. Và tôi cũng biết cái quan niệm cho rằng người nghèo chưa, hoặc không, cần cái đẹp thường không phải là quan điểm của người nghèo, mà là quan điểm của những người chưa bao giờ thật sự nghèo nhưng cứ nghĩ rằng mình biết người nghèo cần gì và không cần gì. Cái đẹp đi cùng nhân phẩm. Bạn đem đến cho người nghèo một bữa ăn thì cũng nên cầm thêm cho họ một bó hoa, ngay cả khi bạn phải giảm phần ăn của họ để mua bó hoa đó. Đó là nhân học Ki-tô giáo.

Mỹ-Thiện-Chân. Cái đẹp dẫn dắt. Cái đẹp hướng đến điều thiện lành để hướng đến sự thật. Nhà thần học vĩ đại của thế kỷ 20 von Balthasar nhắc nhở chúng ta như thế. Thiên Chúa là chân-thiện-mỹ và cái đẹp mở cánh cửa đến với Thiên Chúa. Truyền báo tin mừng thì không thể phản đối việc tạo nên cái đẹp, vì có khi nó bắt đầu từ cái đẹp.

Nói cho ngay, ở thời điểm này, chúng ta không thiếu ăn, không thiếu mặc, ngay cả trong những trường hợp cứu trợ thiên tai (vấn đề là phân phối chứ không phải thiếu!). Cái chúng ta thiếu, và thiếu một cách nghiêm trọng, là cái đẹp. Và không phải là những cái đẹp tri thức, sâu sắc, thầm kín gì cao siêu. Những cái đẹp đó sẽ đến theo cách của chúng. Cái đẹp mà chúng ta thiếu là những cái đẹp, mượn chữ của Thomas Aquinas, “claritas”. Rực rỡ. Lộng lẫy. Chỉ cần mấy triệu dân nghèo ở đô thị này đêm đêm đi ngang qua Nhà thờ Đức Bà trong tuần Giáng sinh và thốt lên, đẹp quá, thì, thưa thật với các bạn, số tiền mà giáo xứ ở đó đã bỏ ra bao nhiêu cũng vẫn còn quá rẻ.​

Phải Làm Gì?
Docat 94: Công ích có ý nghĩa gì cho người nghèo?
Người nghèo phải là trọng tâm của Giáo Hội, nếu không, Giáo Hội đi ngược lại sứ mệnh của mình. Trong Gaudium et Spes, Công đồng Vaticanô II nói về việc ưu tiên chọn lựa người nghèo (GS 1). Từ đây dẫn tới nghĩa vụ xã hội trung tâm của từng cá nhân và của cả Giáo Hội: chăm lo những nhu cầu đặc biệt của những ai sống bên lề xã hội. Tám Mối Phúc trong Bài giảng trên Núi, sự khó nghèo của chính Đức Kitô, và sự chăm sóc đầy thương yêu của Người dành cho dân nghèo, chỉ cho chúng ta biết con đường phải đi. Đứng về phía những người bên lề xã hội là mệnh lệnh trực tiếp của Đức Kitô: “Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25,40). Tuy nhiên, Đức Kitô cũng cảnh báo chúng ta tránh tư tưởng sai lầm rằng chúng ta có thể chấm dứt hoàn toàn sự nghèo đói ở mọi nơi (Mt 26,11). Điều đó chỉ có thể xảy ra khi Đức Kitô đến lần thứ hai.​
 
phailamgi?
Tham gia
18/12/23
Bài viết
768
Tôi đã từng rất nghèo và tôi biết cái nghèo. Và tôi cũng biết cái quan niệm cho rằng người nghèo chưa, hoặc không, cần cái đẹp thường không phải là quan điểm của người nghèo, mà là quan điểm của những người chưa bao giờ thật sự nghèo nhưng cứ nghĩ rằng mình biết người nghèo cần gì và không cần gì. Cái đẹp đi cùng nhân phẩm. Bạn đem đến cho người nghèo một bữa ăn thì cũng nên cầm thêm cho họ một bó hoa, ngay cả khi bạn phải giảm phần ăn của họ để mua bó hoa đó. Đó là nhân học Ki-tô giáo.
Cách đây không lâu, ở VN cũng đã từng xảy ra cuộc tranh luận, người nghèo có cần ngắm tượng đài không? Bác nói đúng, ai cũng cần cái đẹp, chứ không chỉ người nghèo? Nhưng là cái đẹp nào? Phải chăng là cái đẹp không thuộc về họ? Họ cần được trao tặng bó hoa, nhưng là bó hoa được trao cho họ? Chứ không phải bó hoa chung chung?

Bảo rằng, “người nghèo không cần cái đẹp đó không phải là quan điểm của người nghèo, mà là quan điểm của những người chưa thực sự nghèo”, vẫn chỉ là suy nghĩ cá nhân của một người có thể nghèo. Nhưng không thể nói đó là suy nghĩ của đại đa số người nghèo. Trong thực tế, rất nhiều khi, đó là suy nghĩ của người có quyền, và thường là để biện minh cho một việc làm bị lên án.

Trong bối cảnh, bó rau tăng giá 30.000 như hiện nay, các giáo phận khắp đất nước kêu gọi tiết giảm trang trí Noel để giúp người nghèo, bó hoa mà “nhà thờ Đức Bà tặng người nghèo” ngắm trong mấy ngày lễ quả là xa xỉ. Có lẽ bó hoa họ cần là lòng nhân ái. Họ không làm sai - vì họ có tiền, nhưng không đúng lúc, vì họ thiếu sự tế nhị cần thiết trong bối cảnh khó khăn của thời cuộc.
 
Tích cực
Tham gia
22/12/23
Bài viết
211
Có một bài viết trên Nhóm Thắc Mắc Công Giáo, theo hướng ủng hộ việc trang trí của nhà thờ Đức Bà. Bác thấy lập luận như trong bài có đúng không ạ?​


HỘI THÁNH CÓ NGHĨA VỤ CHĂM SÓC NGƯỜI NGHÈO, NHƯNG ĐIỀU ĐÓ KHÔNG BAO GIỜ ĐỒNG NGHĨA VỚI VIỆC HỘI THÁNH PHẢI NGHÈO.

Những ngày qua, mình thấy xảy ra rất nhiều tranh luận xoay quanh việc Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn trang trí hàng ngàn mét đèn mừng Giáng Sinh đã cho thấy một tâm thức quen thuộc là hễ Hội Thánh làm điều gì đẹp đẽ cho Chúa thì liền có người đứng lên chất vấn: "Sao không đem tiền đó đi cứu trợ bão lũ miền Trung?" Dường như mọi chi tiêu của Giáo hội đều phải được "thanh minh" trước tòa án dư luận, như thể Thiên Chúa luôn phải đứng sau cùng trong danh sách ưu tiên.

Hãy mở sách Xuất Hành, từ chương 25 đến 31, Thiên Chúa dành trọn bảy chương liên tiếp chỉ để mô tả tỉ mỉ việc xây dựng Lều Hội Ngộ: từ vàng ròng, bạc, đồng, đến vải điều, vải gai mịn, đến kích thước bàn thờ, chân nến, hòm bia, áo tư tế được khảm đá quý. Người nghèo lúc ấy vẫn còn đó, vẫn cần được chăm lo, nhưng điều đó không hề khiến Thiên Chúa giảm bớt vẻ đẹp dành cho chính Ngài. Nếu ngày ấy có người đứng trước Môsê mà nói: "Sao không đem vàng bạc đó phân phát cho dân nghèo?", thì họ đã lặp lại đúng câu hỏi mà Giuđa nêu lên khi thấy Maria xức dầu quý cho Chúa Giêsu. Và Chúa đã đáp lai anh ta: "Người nghèo thì lúc nào cũng có với anh em; còn Thầy, anh em không có mãi đâu" (Ga 12,8)

Liệu Chúa có vô tâm không?

Không! Trái lại, điều đó có nghĩa là phụng thờ Thiên Chúa và phục vụ người nghèo không hề mâu thuẫn, trừ khi chính con người cố tình đối lập chúng. Hội Thánh, suốt dòng lịch sử, luôn chăm sóc người nghèo bằng một sự kiên trì âm thầm mà nhiều tổ chức thế tục khó sánh kịp. Hằng năm, Caritas, các dòng tu, các giáo xứ hỗ trợ hàng triệu người khốn khó, và luôn là những người đầu tiên có mặt khi bão lũ xảy đến. Nhưng chăm lo người nghèo không có nghĩa là để Nhà Chúa trở thành nơi tạm bợ, nghèo nàn, thiếu thẩm mỹ. Bởi một khi Hội Thánh chỉ làm từ thiện mà bỏ bê việc phụng thờ, thì Hội Thánh sẽ biến thành một tổ chức NGO thuần túy, đánh mất chính căn tính thiêng liêng của mình.

Đáng tiếc là có một lớp tư tưởng đứng sau các phê phán kiểu này: tư tưởng của thần học giải phóng. Đây là lối nghĩ cho rằng giúp người nghèo mới là "đúng tinh thần Tin Mừng", còn những gì thuộc về phụng vụ, nghệ thuật thánh, trang hoàng nhà Chúa đều là xa xỉ, thậm chí là "đi ngược với Chúa". Họ không nhận ra rằng, bằng cách ấy, họ vô tình biến Tin Mừng thành một dự án chính trị xã hội, rút cạn chiều kích thiêng liêng và kéo Thiên Chúa xuống bằng với những luận điểm xã hội của con người.

Hội Thánh vừa chăm lo người nghèo, vừa tôn vinh Thiên Chúa vì đó là hai sứ mạng bất khả phân ly. Khi một nhà thờ được trang hoàng rực rỡ vào Giáng Sinh, điều đó không phải là sự phung phí, mà là lời tuyên xưng rằng Thiên Chúa đang ở giữa chúng ta và Ngài xứng đáng với điều đẹp đẽ nhất. Có khi chính vẻ đẹp đó lại là lý do khiến nhiều tâm hồn đau khổ, tuyệt vọng tìm thấy một tia hy vọng để quay về với Chúa là Đấng an ủi thật sự mọi người nghèo.

Lời cuối, Giáo hội không bao giờ bỏ rơi người nghèo. Nhưng Giáo hội cũng không thể keo kiệt với Thiên Chúa. Và thật lạ lùng: những người nhanh nhảu lên án Hội Thánh vì làm điều đẹp cho Chúa thường cũng chính là những người chưa chắc đã giơ tay giúp người nghèo bao nhiêu. Họ đòi Hội Thánh phải nghèo đi, nhưng lại chẳng bao giờ đòi chính mình phải quảng đại hơn.

MG Maximilianô Giêrađô


 
Thành viên
Tham gia
15/10/25
Bài viết
63
Có một bài viết trên Nhóm Thắc Mắc Công Giáo, theo hướng ủng hộ việc trang trí của nhà thờ Đức Bà. Bác thấy lập luận như trong bài có đúng không ạ?​
Cám ơn bạn đã đặt câu hỏi. Như đã nói qua trong bài chủ, đây là một vấn đề mà giáo hội vật lộn từ những ngày đầu (thánh Clement thành Alexandria) và xuyên suốt lịch sử. Nó không phải là vấn đề gì mới mẻ cả. Các dòng tu Benedictine, Franciscan, Đa-minh, Dòng Tên đều từng lên tiếng, có khi đến mức độ tranh chấp, về vấn đề này với giáo hội. Do đó, không có chuyện đúng sai gì ở đây giữa chúng ta cả mà chỉ là sự khác biệt về quan điểm, và tôi đã có cơ hội trình bày quan điểm của tôi. Ngay cả khi quan điểm này của tôi sai thì quan điểm ngược lại (dành tiền lo cho người nghèo) cũng không thể đúng được: bằng chứng là giáo hội còn rất nhiều bất động sản và tài sản, kể cả những tòa thánh đường nguy nga lộng lẫy nhưng ít khi dùng đến, nhưng chưa thấy giáo hội bán đi để lo cho người nghèo. Hẳn phải có lý do chính đáng nào đó :)
 

Những lời nói dối được xem là "vô hại" có được phép không?

Sống trên đời, không ai thích người khác lừa dối mình dù đó là những lời nói dối "vô hại", nhưng nhiều người vẫn sẵn sàng nói dối vì cho rằng, đó là những lời nói dối không gây hại cho ai, đôi khi còn cần thiết để tránh làm tổn thương mọi người. Vậy, những lời nói dối được cho là "vô hại" có được phép không? 17273 Ảnh: Báo Thanh Niên Lý do khiến người ta nói dối Cần phải xác định rõ, tự nó, nối dối là một hành vi xấu về mặt luân lý. Nhưng nhiều người vẫn cho phép...

Việc cầu nguyện trước mỗi quyết định là gì?

Mỗi khi đứng trước một chọn lựa quan trọng, người Kitô hữu thường được khuyên: “Hãy cầu nguyện về điều đó.” Lời khuyên ấy quen thuộc đến mức đôi khi trở thành một phản xạ trước khi chọn ngành học, đổi công việc, lập gia đình, mua nhà, dấn thân phục vụ hay sử dụng tiền bạc, người ta được nhắc phải đặt quyết định của mình trước mặt Chúa. 17180 Đó là một lời khuyên đúng. Nhưng nếu không hiểu đúng, người tín hữu có thể biến cầu nguyện thành một cách tìm kiếm câu trả lời có sẵn, như thể...

Các Đức Giáo hoàng nói gì về việc vỗ tay trong thánh lễ?

Một trong những vấn nạn liên quan tới phụng vụ được nhiều người đặt ra là: có nên vỗ tay tán thưởng vị linh mục sau một bài giảng hay, một ca đoàn sau một bài hát gây cảm hứng, hay vỗ tay sau nghi thức thánh tẩy, hôn phối…? 17096 Trước tiên, cần khẳng định, chưa có giáo huấn chính thức nào của Giáo hội về vấn đề tế nhị này. Vì vậy, cũng có nhiều khuynh hướng và lối giải thích khác nhau. Dưới đây là lập trường của một số vị lãnh đạo Giáo hội. Trong cuốn Tinh thần Phụng...

Motets and Madrigals

0 lượt xem

Bài viết chờ bạn bình luận

Bên trên