Phù vân nối phù vân Thời gian cứ xoay vần
Tham gia
29/12/23
Bài viết
299
Có một chị từng chia sẻ với tôi rằng: “Trước kia, chị nghĩ mình là người khổ nhất trên đời. Nhưng sau khi nghe và chứng kiến câu chuyện của các chị, các cô trong này, chị mới thấy những gì mình đang chịu chẳng là gì.”

Tôi đã lặng người khi nghe câu nói đó. Không phải vì câu chuyện của chị quá đặc biệt, mà vì nó rất quen — bởi chính tôi cũng đã từng như thế. Có những giai đoạn, tôi cảm thấy mình gánh chịu quá nhiều, như thể cuộc đời đã đổ hết thử thách vào mình. Chỉ đến khi bước ra khỏi thế giới nhỏ bé của bản thân, tôi mới nhận ra có biết bao người đang phải gánh những nỗi đau còn sâu và dai dẳng hơn.
Nhưng rồi, tôi vẫn tự hỏi: Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau nào không?​

Phailamgi_Nỗi đau không để so sánh, mà để cảm thông_cv.jpg

Ảnh: SV Bác ái Martino

Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, có lẽ ta dễ so sánh: ai mất mát nhiều hơn, ai thiệt thòi hơn, ai khổ hơn ai. Nhưng thật ra, nỗi đau không có thước đo khách quan. Nó không được tính bằng những biến cố xảy ra, mà bằng cảm xúc và sức chịu đựng của từng con người. Một cú đấm có thể chỉ khiến người trưởng thành nhăn mặt, nhưng lại đủ làm gãy xương một đứa trẻ. Cũng vậy, cùng một biến cố, người này có thể bình thản đón nhận, nhưng người khác thì gục ngã.

Vì thế, khi ai đó đang đau, đừng vội phán xét nỗi đau của họ là nhỏ bé.
Đừng nói: “Chuyện con con ấy mà!” hay “Có gì đâu, bao người còn khổ hơn!”.
Bởi trong khoảnh khắc ấy, nỗi đau họ đang cảm thấy là thật, và đang chiếm trọn trái tim họ. Với người đang bị tổn thương, câu “có người khổ hơn” không làm dịu đi nỗi đau, mà chỉ khiến họ cảm thấy mình không được thấu hiểu.

Khi ta nói “khổ quá”, thực ra ta đang cần được lắng nghe

Nhiều người trong chúng ta có xu hướng muốn so sánh và xếp hạng nỗi đau: đau vì mất việc có lớn bằng đau vì mất người thân không, hay tổn thương vì chia tay có đáng kể so với bệnh tật? Nhưng nỗi đau không phải là cuộc thi. Nó là kinh nghiệm cá nhân, chỉ người trong cuộc mới hiểu được sâu đến mức nào.

Người Công giáo tin rằng, Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con người trong đau khổ. Ngài không lấy đi nỗi đau, nhưng Ngài cùng ta mang lấy nó.
Theo Học thuyết Xã hội Công giáo, con người không sống tách biệt mà là một phần của cộng đồng, nơi liên đới và cảm thông là điều thiết yếu. Khi ai đó đau, ta không được phép đứng ngoài; vì niềm vui hay nỗi buồn của một người đều ảnh hưởng đến toàn thân thể Hội Thánh.

Cũng chính vì vậy, giáo huấn xã hội Công giáo mời gọi ta học cách đồng cảm thay vì phán xét. Khi gặp người đau khổ, việc đầu tiên ta phải làm không phải là nói cho họ biết ai khổ hơn, mà là ngồi lại, lắng nghe, và cùng khóc với họ. Bởi như Thánh Phaolô dạy: “Hãy vui với người vui, khóc với người khóc.” (Rm 12,15)

Phải làm gì khi đối diện với nỗi đau của người khác?

Có lẽ, điều đầu tiên chúng ta phải làm, đó là tôn trọng cảm xúc của họ.
Hãy tin rằng với họ, điều đang xảy ra là thật, là nặng nề, là điều họ không biết cách vượt qua. Đừng hối thúc họ “mạnh mẽ lên” khi chính họ chưa kịp đứng vững.

Thứ hai, phải lắng nghe.
Lắng nghe không phải để phản hồi, không phải để khuyên nhủ, mà để hiện diện như một người bạn đồng hành. Sự hiện diện ấy đôi khi quan trọng hơn mọi lời an ủi. Bởi chỉ khi ta thật lòng lắng nghe, họ mới cảm thấy được yêu thương và an toàn.

Thứ ba, hãy cùng cầu nguyện.
Không phải để nỗi đau biến mất ngay lập tức, mà để trái tim họ và ta được nối kết trong ánh sáng của Thiên Chúa. Khi cầu nguyện, chúng ta tin rằng mọi đau khổ, dù không được giải thích, vẫn có thể được biến đổi thành ơn lành.

Phailamgi_Nỗi đau không để so sánh, mà để cảm thông_cv12.jpg
Ảnh: phailamgi

Phải làm gì khi chính ta đang đau?

Nếu hôm nay bạn đang trong nỗi đau, hãy nhớ rằng: nó không định nghĩa bạn, và nó không kéo dài mãi mãi.
Có thể bây giờ bạn thấy mình yếu đuối, gục ngã, nhưng chính trong sự yếu đuối đó, Thiên Chúa đang ở gần bạn nhất.
Đừng xấu hổ vì nước mắt, đừng phủ nhận nỗi đau của mình. Hãy cho phép mình được đau, được khóc, được tìm kiếm sự nâng đỡ. Bởi qua đó, bạn đang học cách cảm thông với người khác — và biết đâu, một ngày nào đó, bạn sẽ là người nắm lấy bàn tay ai đó đang tuyệt vọng.

Không có nỗi đau nào thật sự “lớn hơn” hay “nhỏ hơn”.
Có chăng, chỉ là người ấy đang gánh một sức nặng mà ta chưa từng phải mang.
Và trong hành trình đức tin, điều Chúa mời gọi ta phải làm không phải là so sánh, mà là đồng hành, cảm thông và yêu thương.

Bởi vì khi ta biết cảm thương với nỗi đau của người khác, ta đang góp phần làm cho thế giới này bớt lạnh lẽo hơn — và trái tim con người trở nên gần nhau hơn trong ánh sáng của Tình yêu.​
 

Những lời nói dối được xem là "vô hại" có được phép không?

Sống trên đời, không ai thích người khác lừa dối mình dù đó là những lời nói dối "vô hại", nhưng nhiều người vẫn sẵn sàng nói dối vì cho rằng, đó là những lời nói dối không gây hại cho ai, đôi khi còn cần thiết để tránh làm tổn thương mọi người. Vậy, những lời nói dối được cho là "vô hại" có được phép không? 17273 Ảnh: Báo Thanh Niên Lý do khiến người ta nói dối Cần phải xác định rõ, tự nó, nối dối là một hành vi xấu về mặt luân lý. Nhưng nhiều người vẫn cho phép...

Việc cầu nguyện trước mỗi quyết định là gì?

Mỗi khi đứng trước một chọn lựa quan trọng, người Kitô hữu thường được khuyên: “Hãy cầu nguyện về điều đó.” Lời khuyên ấy quen thuộc đến mức đôi khi trở thành một phản xạ trước khi chọn ngành học, đổi công việc, lập gia đình, mua nhà, dấn thân phục vụ hay sử dụng tiền bạc, người ta được nhắc phải đặt quyết định của mình trước mặt Chúa. 17180 Đó là một lời khuyên đúng. Nhưng nếu không hiểu đúng, người tín hữu có thể biến cầu nguyện thành một cách tìm kiếm câu trả lời có sẵn, như thể...

Các Đức Giáo hoàng nói gì về việc vỗ tay trong thánh lễ?

Một trong những vấn nạn liên quan tới phụng vụ được nhiều người đặt ra là: có nên vỗ tay tán thưởng vị linh mục sau một bài giảng hay, một ca đoàn sau một bài hát gây cảm hứng, hay vỗ tay sau nghi thức thánh tẩy, hôn phối…? 17096 Trước tiên, cần khẳng định, chưa có giáo huấn chính thức nào của Giáo hội về vấn đề tế nhị này. Vì vậy, cũng có nhiều khuynh hướng và lối giải thích khác nhau. Dưới đây là lập trường của một số vị lãnh đạo Giáo hội. Trong cuốn Tinh thần Phụng...

Motets and Madrigals

0 lượt xem

Bài viết chờ bạn bình luận

Bên trên