Behold God’s Providence
Tham gia
17/12/23
Bài viết
1,649

Nhiều người tưởng rằng, việc tránh né sự thật sẽ giúp họ sống nhẹ nhõm hơn. Nhưng thật ra, điều ấy chỉ đẩy họ vào một vùng tối của ảo tưởng, lương tâm dần tê liệt và niềm tin bị xem như một gánh nặng. Đức Hồng Y Joseph Ratzinger, sau này là Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI, từng cảnh báo về cám dỗ ấy trong một bài diễn thuyết nổi tiếng năm 1991 về Lương tâm và Sự thật.”​


phailamgi_Sự thật, lương tâm và tự do đích thực_cv1.jpg


Ngài kể lại, một vị đồng nghiệp từng nói rằng cần cảm tạ Thiên Chúa vì Người để cho có nhiều người vô tín nhưng vẫn sống ngay lành, bởi nếu họ tin, họ sẽ không chịu nổi sức nặng của đức tin cùng những đòi hỏi luân lý của nó. Theo vị này, việc “mù lòa” với sự thật lại là một ân huệ, bởi nó giúp con người sống dễ dàng hơn.

Đức Ratzinger nhìn nhận đây là một quan niệm sai lạc nguy hiểm. Nếu đức tin bị xem như một gánh nặng, một hình phạt chỉ dành cho những tâm hồn mạnh mẽ, thì niềm tin ấy đã bị biến dạng. Bởi đức tin, trong cội nguồn của nó, không bao giờ là xiềng xích trói buộc, mà là hồng ân giải thoát. Nếu con người xem việc “không phải tin” là hạnh phúc, xem lương tâm sai lạc là “ân sủng,” thì họ đã đánh mất linh hồn của chân lý. Bởi khi ấy, không phải sự thật giải thoát con người, mà là ảo tưởng khiến họ yên tâm trong bóng tối.

Thực tế, việc đối diện với sự thật luôn khó khăn. Ai trong chúng ta cũng từng e sợ lời sửa dạy, nhất là khi lời ấy chạm đến những yếu đuối của bản thân. Người Hy Lạp có câu “hãy tự biết mình”, nhưng không hề dễ thực hiện, vì ít ai đủ can đảm để soi vào chính tâm hồn mình. Nhiều người chọn lẩn tránh bằng cách nghi ngờ tính khách quan của luân lý, cho rằng không có chân lý nào tuyệt đối, hoặc cáo buộc Giáo hội là “phán xét.” Nhưng vấn đề không nằm ở người khác - mà là ở chính ta: liệu ta có dám nghe một sự thật khiến mình không thoải mái?

phailamgi_Sự thật, lương tâm và tự do đích thực_cv2.jpg


Giáo hội dạy rằng con người được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa, nên mang phẩm giá vô cùng. Chính vì thế, ta được mời gọi tôn trọng người khác như tôn trọng chính mình. Nhưng khi ta thất bại - khi lòng ích kỷ hay thờ ơ lấn át - liệu ta có sẵn lòng nhận ra lỗi lầm ấy không? Hay ta chỉ muốn nghe lời nhắc nhở từ một người hoàn hảo, yêu thương ta vô điều kiện, nói đúng lúc, đúng cách? Nếu đòi hỏi như thế, ta sẽ chẳng bao giờ nghe được ai, bởi người ấy không tồn tại.

Nói như đức Ratzinger, chính thái độ “mù lòa được ơn cứu độ” từng khiến nhiều người Đức trong thời Đức quốc xã chọn im lặng trước tội ác diệt chủng. Họ tưởng rằng nhắm mắt làm ngơ là sống bình an hơn. Nhưng liệu họ có thật sự “được giải thoát khỏi sự thật”? Liệu hạnh phúc ấy có phải chỉ là thứ an ủi giả tạo khi con người quay lưng trước lẽ phải?

Nếu đức tin là quà tặng của Thiên Chúa, thì nó không thể là gánh nặng. Niềm tin ấy đem lại niềm vui đích thực - dù phải đi qua thập giá. Bởi chính khi đối diện với sự thật, con người mới được giải thoát khỏi ảo tưởng và bước vào tự do thật.

Vậy chúng ta sẽ chọn điều gì? Sự thật khó nuốt nhưng dẫn đến ánh sáng, hay lời dối ngọt ngào giúp ta ngủ yên trong bóng tối?

Nếu “thương xót” con người bằng cách giấu họ khỏi chân lý, liệu đó có còn là lòng nhân từ? Và nếu sứ mạng loan báo Tin Mừng chỉ còn là dỗ dành người khác trong sự mù lòa, thì đó có còn là Tân Phúc Âm hóa hay chỉ là một cách tinh tế để trốn tránh thập giá của sự thật?​

  • Ảnh trong bài: Giáo xứ Giang Xá - TGP Hà Nội

Phải làm gì?​

Docat 107: Tại sao ta cần sự thật trong đời sống xã hội?

Sự thật, được chuyển dịch vào đời sống cá nhân của tôi, chính là tính thành thật và lòng trung thực nơi tôi. Nếu người ta không cư xử chân thành với nhau, xã hội nào cũng tan rã. Khi việc làm không còn đi đôi với lời nói, và khi chúng ta không còn có thể tin chắc rằng những người khác thành thật với mình, thì thái độ ngờ vực, lạnh lùng, và xảo quyệt sẽ định dạng cách con người chung sống với nhau.Một thành tố khác của sự thật trong lĩnh vực kinh tế-chính trị là tính minh bạch, cả trong những quyết định lẫn trong hành động. Điều này đặc biệt đúng khi liên quan tới vấn đề sử dụng những nguồn lực tài chính.​
 

Những lời nói dối được xem là "vô hại" có được phép không?

Sống trên đời, không ai thích người khác lừa dối mình dù đó là những lời nói dối "vô hại", nhưng nhiều người vẫn sẵn sàng nói dối vì cho rằng, đó là những lời nói dối không gây hại cho ai, đôi khi còn cần thiết để tránh làm tổn thương mọi người. Vậy, những lời nói dối được cho là "vô hại" có được phép không? 17273 Ảnh: Báo Thanh Niên Lý do khiến người ta nói dối Cần phải xác định rõ, tự nó, nối dối là một hành vi xấu về mặt luân lý. Nhưng nhiều người vẫn cho phép...

Việc cầu nguyện trước mỗi quyết định là gì?

Mỗi khi đứng trước một chọn lựa quan trọng, người Kitô hữu thường được khuyên: “Hãy cầu nguyện về điều đó.” Lời khuyên ấy quen thuộc đến mức đôi khi trở thành một phản xạ trước khi chọn ngành học, đổi công việc, lập gia đình, mua nhà, dấn thân phục vụ hay sử dụng tiền bạc, người ta được nhắc phải đặt quyết định của mình trước mặt Chúa. 17180 Đó là một lời khuyên đúng. Nhưng nếu không hiểu đúng, người tín hữu có thể biến cầu nguyện thành một cách tìm kiếm câu trả lời có sẵn, như thể...

Các Đức Giáo hoàng nói gì về việc vỗ tay trong thánh lễ?

Một trong những vấn nạn liên quan tới phụng vụ được nhiều người đặt ra là: có nên vỗ tay tán thưởng vị linh mục sau một bài giảng hay, một ca đoàn sau một bài hát gây cảm hứng, hay vỗ tay sau nghi thức thánh tẩy, hôn phối…? 17096 Trước tiên, cần khẳng định, chưa có giáo huấn chính thức nào của Giáo hội về vấn đề tế nhị này. Vì vậy, cũng có nhiều khuynh hướng và lối giải thích khác nhau. Dưới đây là lập trường của một số vị lãnh đạo Giáo hội. Trong cuốn Tinh thần Phụng...

Motets and Madrigals

0 lượt xem

Bài viết chờ bạn bình luận

Bên trên