Đi tìm chân lý
- Tham gia
- 25/1/24
- Bài viết
- 1,069
- Chủ đề Author
- #1
“Tử đạo” không chỉ là cái chết bi hùng của một tín hữu, mà là một ngôn ngữ đặc biệt của đức tin – ngôn ngữ được viết không bằng chữ, nhưng bằng chính mạng sống của con người. Từ Hy Lạp marturion nghĩa là “làm chứng”, Giáo hội hiểu tử đạo là sự làm chứng tối thượng cho Đức Kitô bằng cái chết, khi một Kitô hữu chấp nhận hiến dâng mạng sống thay vì chối bỏ niềm tin của mình.
Ảnh: tgpsaigon.net
Theo Từ điển Công giáo - Ủy ban Giáo Lý Đức Tin: Tử vì đạo có gốc tiếng Hy Lạp marturion – sự làm chứng. Tử vì đạo, còn gọi là tử đạo, là làm chứng cho Đức Kitô bằng cái chết của chính mình như Thánh Stephanu là vị tử đạo đầu tiên (x. Cv 7, 54-60).
Theo Công Đồng Vaticanô II thì tử đạo là một ân huệ lớn lao. Khi tử vì đạo, Kitô hữu nên đồng hình đồng dạng với Đức Kitô – Đấng đã chấp nhận cái chết để cứu độ muôn người. Họ nên giống Đức Kitô trong việc đổ máu để làm chứng cho đức tin. Máu các vị tử đạo sẽ là hạt giống phát sinh thêm nhiều Kitô hữu (x. AG 5). (Từ điển Công giáo, Trang 956)
Không ngẫu nhiên mà Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo khẳng định: “Truyện các vị tử đạo là văn khố của Chân Lý được viết bằng máu.” (GLHTCG 2474)
Bởi nơi cái chết của họ, sự thật của Tin Mừng không chỉ được rao giảng, mà được ghi khắc bằng chính đời sống – cái chết – của những người đã yêu mến Đức Kitô hơn cả mạng sống.
Thổ đất Việt Nam thấm đẫm chứng tá
Lịch sử Giáo hội Việt Nam đã chứng kiến hàng trăm ngàn người chết vì đức tin, trong đó 117 vị được tuyên thánh năm 1988 và Chân phước Anrê Phú Yên được tôn phong năm 2000.
Họ là những người cha, người mẹ, giáo dân bình dị, linh mục, thầy giảng… Những người không cầm gươm giáo, không chiến đấu vì quyền lực, nhưng chỉ muốn trung thành với Chúa và sống nhân hậu trong đời thường. Cái chết của họ không phải bởi tranh chấp lợi ích, mà bởi lòng thù ghét đức tin của thời bách hại.
Những trang truyện tử đạo của Việt Nam chính là một phần của “văn khố Chân Lý” ấy – nơi sự thật được trả bằng giá máu.
Họ là những người cha, người mẹ, giáo dân bình dị, linh mục, thầy giảng… Những người không cầm gươm giáo, không chiến đấu vì quyền lực, nhưng chỉ muốn trung thành với Chúa và sống nhân hậu trong đời thường. Cái chết của họ không phải bởi tranh chấp lợi ích, mà bởi lòng thù ghét đức tin của thời bách hại.
Những trang truyện tử đạo của Việt Nam chính là một phần của “văn khố Chân Lý” ấy – nơi sự thật được trả bằng giá máu.
Một chứng nhân của thời hiện đại: Cha Trương Bửu Diệp
Ngày 25/11/2024, Đức Thánh Cha Phanxicô đã cho phép Bộ Phong Thánh công bố sắc lệnh nhìn nhận cuộc tử đạo của Tôi tớ Chúa Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp.
Sau một cuộc điều tra nghiêm ngặt, Giáo hội xác định rằng ngài: "bị giết vì thù ghét đức tin vào ngày 12/03/1946 tại Tắc Sậy"
Cha Diệp không tìm cái chết. Ngài chỉ không bỏ rơi dân mình – những người nghèo đang bị đe dọa. Và chính sự trung thành ấy đưa ngài vào hàng ngũ những người làm chứng cho Chân Lý bằng chính máu đào.
Sau một cuộc điều tra nghiêm ngặt, Giáo hội xác định rằng ngài: "bị giết vì thù ghét đức tin vào ngày 12/03/1946 tại Tắc Sậy"
Cha Diệp không tìm cái chết. Ngài chỉ không bỏ rơi dân mình – những người nghèo đang bị đe dọa. Và chính sự trung thành ấy đưa ngài vào hàng ngũ những người làm chứng cho Chân Lý bằng chính máu đào.
Ảnh: vaticannews.va
Văn khố bằng máu – và lời mời gọi hôm nay
Khi Hội Thánh bảo rằng “truyện các vị tử đạo là văn khố của Chân Lý”, Giáo hội không chỉ muốn nhắc đến những hồ sơ tử đạo, những án phong thánh, hay các câu chuyện lịch sử. Giáo hội nhắc đến một kho tàng sống động: kho tàng của lòng trung thành, sự thật, tình yêu và sự dấn thân trọn vẹn.
Ngày nay, người Kitô hữu không được mời gọi đổ máu, nhưng được mời gọi làm chứng bằng chính đời sống: bằng sự trung thực, lòng nhân ái, sự tha thứ, và sự dám đứng về phía chân lý trong những hoàn cảnh khó khăn.
Từ Thánh Stephanu, các Thánh Tử đạo Việt Nam, cho đến Cha Trương Bửu Diệp thời hiện đại, câu chuyện tử đạo vẫn liên tục được viết tiếp. Và mỗi câu chuyện là một dòng trong “văn khố của Chân Lý được viết bằng máu”.
Những dòng chữ ấy, qua bao thế kỷ, vẫn nói cùng một điều: sự thật của Tin Mừng mạnh hơn bạo lực, tình yêu mạnh hơn cái chết, và ánh sáng mạnh hơn bóng tối.
Đọc thêm:
Ngày nay, người Kitô hữu không được mời gọi đổ máu, nhưng được mời gọi làm chứng bằng chính đời sống: bằng sự trung thực, lòng nhân ái, sự tha thứ, và sự dám đứng về phía chân lý trong những hoàn cảnh khó khăn.
Từ Thánh Stephanu, các Thánh Tử đạo Việt Nam, cho đến Cha Trương Bửu Diệp thời hiện đại, câu chuyện tử đạo vẫn liên tục được viết tiếp. Và mỗi câu chuyện là một dòng trong “văn khố của Chân Lý được viết bằng máu”.
Những dòng chữ ấy, qua bao thế kỷ, vẫn nói cùng một điều: sự thật của Tin Mừng mạnh hơn bạo lực, tình yêu mạnh hơn cái chết, và ánh sáng mạnh hơn bóng tối.
Đọc thêm:
