Thành viên
Tham gia
20/5/25
Bài viết
71

Trong Thánh lễ Năm Thánh Thế Giới Truyền Giáo và Năm Thánh của Người Di Dân, cử hành tại Quảng trường Thánh Phêrô ngày 5.10.2025, Đức Thánh Cha Lêô XIV mời gọi toàn thể Giáo Hội khơi dậy lửa truyền giáo giữa lòng thế giới hôm nay – nơi mà biên giới truyền giáo không còn chỉ là địa lý, nhưng là những con người đang đau khổ, di dời, tìm kiếm hy vọng. Ngài nhấn mạnh: “Truyền giáo không chỉ là ra đi, nhưng là ở lại – để loan báo Đức Kitô bằng sự đón tiếp, lòng nhân ái và tình liên đới.”​


Phailamgi_Truyền giáo hôm nay không chỉ là ra đi, mà còn là ở lại để đón nhận_cv.jpeg


Năm Thánh của Thế Giới Truyền Giáo và Năm Thánh của Người Di Dân
Thánh lễ tại Quảng trường Thánh Phêrô – Chúa nhật XXVII Thường niên, ngày 5 tháng 10 năm 2025
Bài giảng của Đức Thánh Cha Lêô XIV

Anh chị em thân mến,

Hôm nay, chúng ta cùng cử hành Năm Thánh Truyền Giáo và Năm Thánh của Người Di Dân. Đây là một cơ hội tuyệt vời để làm mới lại trong tâm hồn chúng ta ý thức về ơn gọi truyền giáo, vốn phát sinh từ ước muốn mang niềm vui và sự an ủi của Tin Mừng đến cho mọi người, đặc biệt cho những ai đang trải qua hoàn cảnh đau thương và khó khăn. Tôi đặc biệt nghĩ đến những anh chị em di dân, những người buộc phải rời bỏ quê hương, xa cách người thân yêu, trải qua những đêm sợ hãi, cô đơn, chịu cảnh phân biệt đối xử và bạo lực.

Chúng ta hiện diện nơi đây, bên mộ Thánh Phêrô Tông Đồ, để cùng nhau có thể nói lên niềm vui rằng: toàn thể Giáo Hội là truyền giáo, và điều ấy thật khẩn thiết – như Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói – rằng chúng ta hãy “ra đi và loan báo Tin Mừng cho mọi người: đến mọi nơi, trong mọi hoàn cảnh, không ngần ngại, không sợ hãi” (Evangelii Gaudium, 23).

Thánh Thần sai chúng ta tiếp nối công trình của Đức Kitô tại những vùng ngoại biên của thế giới – nơi còn bị khắc dấu bởi chiến tranh, bất công và đau khổ. Đứng trước những thực tại đe dọa ấy, lời kêu cầu đã bao lần vang lên trong lịch sử nhân loại lại một lần nữa trỗi dậy: “Lạy Chúa, sao Chúa không ra tay? Sao Chúa dường như vắng bóng?” Tiếng kêu than ấy, chất chứa nỗi đau, cũng là một lời cầu nguyện đã vang vọng trong toàn bộ Kinh Thánh. Sáng nay, chúng ta đã nghe lời than ấy của ngôn sứ Kha-bác-cúc:
“Lạy Đức Chúa, cho đến bao giờ con còn phải kêu cứu mà Ngài chẳng nghe? Sao Ngài bắt con phải thấy cảnh gian ác và ngắm nhìn khổ đau?” (Kha 1,2-3).

Đức Bênêđictô XVI, khi suy tư về những câu hỏi này trong chuyến viếng thăm lịch sử tại Auschwitz, đã nói trong một bài giáo lý:
“Thiên Chúa thinh lặng, và sự thinh lặng ấy xuyên thấu linh hồn người cầu nguyện, người không ngừng kêu lên mà chẳng nhận được lời đáp… Thiên Chúa dường như xa vắng, lãng quên, không hiện diện.” (Giáo lý, 14.9.2011).

Tuy nhiên, lời đáp của Chúa lại mở ra cho chúng ta niềm hy vọng. Nếu ngôn sứ tố cáo sức mạnh của sự dữ tưởng như đang thống trị, thì Chúa lại báo cho ông biết rằng mọi điều đó rồi sẽ qua đi, vì ơn cứu độ sẽ đến và không chậm trễ:
“Kẻ kiêu ngạo thì tâm hồn chẳng ngay lành, còn người công chính thì sẽ được sống nhờ lòng tin.” (Kha 2,4).

Như thế, niềm tin không chỉ giúp ta kiên vững trước sự dữ, bền đỗ trong việc lành, mà còn biến đổi đời ta, để đời ta trở thành khí cụ của ơn cứu độ mà Thiên Chúa vẫn đang thực hiện trong thế giới hôm nay. Đức Giêsu dạy rằng đức tin ấy mang một sức mạnh khiêm tốn: nó không áp đặt bằng quyền lực hay phép lạ phi thường; chỉ cần một đức tin nhỏ bằng hạt cải, cũng có thể làm nên điều tưởng chừng không thể (x. Lc 17,6), bởi trong đó chứa đựng sức mạnh của tình yêu Thiên Chúa, mở ra con đường cứu độ.

Ơn cứu độ ấy được thực hiện khi ta đón lấy trách nhiệm, biết chạnh lòng thương xót mà chăm sóc nỗi đau của tha nhân; khi ta lặng lẽ gieo rắc Tin Mừng bằng những việc làm nhỏ bé thường ngày, dẫu như hạt giống âm thầm mà Đức Giêsu nói đến; và khi ta trở nên những “đầy tớ vô dụng”, nghĩa là khi ta phục vụ Tin Mừng và anh chị em mình mà không tìm tư lợi, chỉ mong tình yêu của Thiên Chúa lan tỏa trong thế giới.

Với niềm xác tín ấy, chúng ta được mời gọi làm bừng lên ngọn lửa truyền giáo trong tâm hồn mình. Như Thánh Phaolô VI từng nói:
“Chúng ta có trách nhiệm loan báo Tin Mừng trong thời đại phi thường của lịch sử nhân loại – một thời đại chưa từng có, khi mà đỉnh cao của tiến bộ đi liền với vực sâu của hoang mang và tuyệt vọng cũng chưa từng thấy.” (Sứ điệp Ngày Truyền giáo Thế giới, 25.6.1971).

Anh chị em thân mến, hôm nay một kỷ nguyên truyền giáo mới đang mở ra trong lịch sử Giáo Hội.

Nếu trước kia, khi nói đến truyền giáo, người ta thường nghĩ đến việc “ra đi” đến những miền xa lạ chưa biết Tin Mừng hay còn đói nghèo, thì ngày nay, biên giới truyền giáo không còn là địa lý nữa, vì cảnh nghèo, đau khổ và khát vọng hy vọng đã tìm đến với chính chúng ta. Câu chuyện của bao anh chị em di dân là chứng từ sống động: họ trốn chạy bạo lực, mang theo nỗi sợ, sự mất mát, lênh đênh giữa sóng gió, với ánh mắt vừa hoảng hốt vừa hy vọng.
Những con thuyền ấy, những ánh mắt ấy, không thể – và không được phép – gặp phải sự lạnh lùng thờ ơ hay ánh nhìn kỳ thị!

Truyền giáo hôm nay không còn chỉ là “ra đi”, mà là “ở lại” – ở lại để loan báo Đức Kitô bằng sự đón tiếp, lòng nhân ái và tinh thần liên đới. Ở lại mà không chạy trốn vào sự thoải mái của chủ nghĩa cá nhân; ở lại để nhìn thấy và đón nhận những người đến từ những vùng đất xa xôi; ở lại để mở rộng vòng tay và con tim, tiếp nhận họ như anh chị em, trở nên sự hiện diện của niềm an ủi và hy vọng.

Có biết bao nhà truyền giáo, cũng như nhiều tín hữu và người thiện chí, đang phục vụ trong lãnh vực di dân, góp phần xây dựng một nền văn hóa huynh đệ mới, vượt lên trên định kiến và rào cản. Nhưng sứ mạng quý giá ấy không chỉ dành cho họ, mà liên quan đến mọi người chúng ta, trong khả năng và hoàn cảnh riêng. Như Đức Thánh Cha Phanxicô nhấn mạnh: đây là thời điểm để tất cả chúng ta sống trong “trạng thái truyền giáo thường trực” (Evangelii Gaudium, 25).

Điều đó đòi hỏi ít nhất hai nhiệm vụ: hợp tác truyền giáo và ơn gọi truyền giáo.

Trước hết, tôi mời gọi anh chị em thúc đẩy sự hợp tác truyền giáo giữa các Giáo Hội. Trong các cộng đoàn Kitô hữu lâu đời ở phương Tây, sự hiện diện của nhiều anh chị em đến từ phương Nam là cơ hội để canh tân gương mặt của Giáo Hội – một Giáo Hội mở rộng hơn, sống động hơn, hiệp thông hơn. Đồng thời, các nhà truyền giáo ra đi đến vùng đất khác cũng được mời gọi sống tôn trọng văn hóa bản địa, nhận ra và phát huy những điều chân thật, tốt đẹp, đồng thời mang đến sứ điệp ngôn sứ của Tin Mừng.

Tôi cũng muốn nhắc đến vẻ đẹp và tầm quan trọng của ơn gọi truyền giáo. Tôi đặc biệt nghĩ đến Giáo Hội tại châu Âu, nơi đang rất cần một nỗ lực truyền giáo mới từ nơi các giáo dân, tu sĩ và linh mục – những người sẵn sàng dấn thân phục vụ ở các miền truyền giáo xa xôi. Chúng ta cần những ý tưởng mới, những kinh nghiệm ơn gọi mới, đặc biệt để khơi dậy nơi người trẻ ước muốn dấn thân ấy.

Anh chị em thân mến, tôi ân cần ban phép lành cho các linh mục, tu sĩ và những ai đang phân định ơn gọi truyền giáo.
Còn với những anh chị em di dân, tôi muốn nói: Anh chị em luôn được đón tiếp! Biển cả và sa mạc mà anh chị em đã băng qua – Kinh Thánh gọi đó là “những nơi của ơn cứu độ”, nơi Thiên Chúa tỏ mình ra để cứu dân Người. Tôi cầu mong anh chị em sẽ nhận ra khuôn mặt của Thiên Chúa nơi những nhà truyền giáo mà anh chị em gặp gỡ.

Cuối cùng, tôi phó thác tất cả chúng ta cho Đức Maria, vị nữ tông đồ đầu tiên của Con Mẹ, người đã “vội vã lên miền núi”, mang Chúa Giêsu trong lòng mà phục vụ bà Êlisabét.
Xin Mẹ nâng đỡ chúng ta, để mỗi người trở nên cộng tác viên trong Nước Chúa Kitô – Nước của tình yêu, công lý và bình an.​

Nguồn: vatican.va
 

Những lời nói dối được xem là "vô hại" có được phép không?

Sống trên đời, không ai thích người khác lừa dối mình dù đó là những lời nói dối "vô hại", nhưng nhiều người vẫn sẵn sàng nói dối vì cho rằng, đó là những lời nói dối không gây hại cho ai, đôi khi còn cần thiết để tránh làm tổn thương mọi người. Vậy, những lời nói dối được cho là "vô hại" có được phép không? 17273 Ảnh: Báo Thanh Niên Lý do khiến người ta nói dối Cần phải xác định rõ, tự nó, nối dối là một hành vi xấu về mặt luân lý. Nhưng nhiều người vẫn cho phép...

Việc cầu nguyện trước mỗi quyết định là gì?

Mỗi khi đứng trước một chọn lựa quan trọng, người Kitô hữu thường được khuyên: “Hãy cầu nguyện về điều đó.” Lời khuyên ấy quen thuộc đến mức đôi khi trở thành một phản xạ trước khi chọn ngành học, đổi công việc, lập gia đình, mua nhà, dấn thân phục vụ hay sử dụng tiền bạc, người ta được nhắc phải đặt quyết định của mình trước mặt Chúa. 17180 Đó là một lời khuyên đúng. Nhưng nếu không hiểu đúng, người tín hữu có thể biến cầu nguyện thành một cách tìm kiếm câu trả lời có sẵn, như thể...

Các Đức Giáo hoàng nói gì về việc vỗ tay trong thánh lễ?

Một trong những vấn nạn liên quan tới phụng vụ được nhiều người đặt ra là: có nên vỗ tay tán thưởng vị linh mục sau một bài giảng hay, một ca đoàn sau một bài hát gây cảm hứng, hay vỗ tay sau nghi thức thánh tẩy, hôn phối…? 17096 Trước tiên, cần khẳng định, chưa có giáo huấn chính thức nào của Giáo hội về vấn đề tế nhị này. Vì vậy, cũng có nhiều khuynh hướng và lối giải thích khác nhau. Dưới đây là lập trường của một số vị lãnh đạo Giáo hội. Trong cuốn Tinh thần Phụng...

Motets and Madrigals

0 lượt xem

Bài viết chờ bạn bình luận

Bên trên