Đi tìm chân lý
- Tham gia
- 25/1/24
- Bài viết
- 1,069
- Chủ đề Author
- #1
Mỗi năm đến mùa cuối cùng của tháng mười hai, nhiều nơi lại bắt đầu chạy đua xem đâu là hang đá lớn nhất, cây thông cao nhất, hay góc check in lung linh nhất. Những ánh đèn đủ màu sắc khiến bầu khí Giáng Sinh trở nên rực rỡ, vui mắt và ấm áp. Điều đó không sai. Nhưng đôi khi, giữa sự rực rỡ ấy, nhiều người tự hỏi thầm: từ khi nào Giáng Sinh buộc phải đi kèm những điều đó.
Nhà thờ Hà Phát (TP Biên Hòa, Đồng Nai) xây dựng cây thông Noel được làm từ hơn 4.200 chiếc nón lá. Ảnh: dantri.com.vn
Hang đá đầu tiên được làm bởi thánh Phanxicô Assisi, chỉ là một máng cỏ đơn sơ để giúp mọi người chiêm ngắm sự khiêm hạ của Hài Nhi. Máng cỏ ấy không có ánh đèn, cũng không có những nhánh thông dựng cao. Nó là một biểu tượng nhỏ gợi nhớ đến một đêm rất yên bình trong một hang bò lừa nghèo nàn.
Thế rồi theo thời gian, sự sáng tạo và niềm vui lễ hội khiến Giáng Sinh trở nên phong phú hơn. Điều này tự nhiên và đáng quý. Nhưng một câu hỏi dịu dàng vẫn ở đó: nếu không có đèn hay không có cây thông, Giáng Sinh có mất đi không.
Những ngày qua, thông báo của một giáo xứ về việc ngừng trang trí để dành kinh phí giúp bà con vùng lũ khiến nhiều người chững lại. Hóa ra Giáng Sinh vẫn có thể đẹp, thậm chí đẹp hơn, khi bớt đi những thứ rực rỡ bên ngoài để nhường cho những nơi đang thiếu thốn nhất. Nhưng không ít người cho rằng Giáng Sinh cần được trang hoàng lộng lẫy như thế mới là tỏ lòng kính mến Chúa, như thế mới là Giáng Sinh.
Ảnh: thanhnien.vn
Giáng Sinh không cần phải hoành tráng để trở nên ý nghĩa. Một cây nến nhỏ cũng đủ nói lên hy vọng. Một cử chỉ chia sẻ nhẹ nhàng cũng đủ thắp sáng cả một gia đình đang gặp hoạn nạn. Và một quyết định giản dị như ngừng trang trí để gửi gắm phần còn lại cho người đang đau khổ cũng đủ làm sáng bừng cả cộng đoàn.
Có lẽ chúng ta đã quen với hình ảnh Giáng Sinh rực rỡ đến mức quên rằng vẻ đẹp của mùa Giáng Sinh không nằm ở độ cao của cây thông hay số lượng đèn nhấp nháy mà nằm ở một trái tim biết nhìn về những mảnh đời đang cần được nâng đỡ.
Từ khi nào Giáng Sinh phải thật to, thật sáng mới được gọi là Giáng Sinh?
Phải Làm Gì?
Docat 16: Lòng yêu thương người lân cận có phải là điều mà một người có thể thực hành và học hỏi?
Đúng thế. Thật vậy, điều này rất quan trọng. Tình yêu không phải chỉ là cảm xúc. Tình yêu còn là → Đức hạnh, một năng lực được thủ đắc bằng huấn luyện. Thách thức thật sự đối với từng người Kitô hữu, là phải trở nên ngày càng can đảm và mạnh dạn hơn, đồng thời càng thêm ngay chính và yêu thương hơn. Chúng ta cũng phải học nhìn thế giới bằng nhãn quan của người khác. Những ai mà chúng ta tiếp xúc bằng thiện ý chân thành sẽ cảm nhận rằng họ được trân trọng như những con người, và nhờ đó, họ có thể biểu lộ chính mình một cách tự do. Nếu chúng ta thực hành tình yêu thương trong điều kiện dễ dàng, thì với ơn Chúa, chúng ta sẽ có nhiều khả năng yêu thương hơn ngay cả trong hoàn cảnh gian nan, hay khi chúng ta gặp phải cảnh “yêu mà không được đáp lại”. Đây là trường hợp dấn thân chăm lo cho những người nghèo nhất trong số các người nghèo, và còn rõ ràng hơn khi chúng ta phải đối phó với kẻ nghịch thù theo một đường lối mới: từ chối việc báo thù, trả đũa và bạo lực.
