Thành viên
- Tham gia
- 15/10/25
- Bài viết
- 63
- Chủ đề Author
- #1
Trước hết, tôi muốn nói lời cám ơn đến bạn @hatrieuyen , qua bài viết và hồi đáp của bạn, đã cho tôi cơ hội được trao đổi về một vấn đề tôi đặc biệt quan tâm. Đó là vấn đề truyền báo tin mừng, và cũng chính ở vấn đề cốt lõi này của đời sống đức tin mà tôi khẩn cầu sự bao dung và cẩn trọng trong việc phê phán.
Ảnh: Michael Pham
Ở bài phản hồi đầu tiên, tôi có nói đến việc "diễn giải những từ ngữ của Tân ước với sắc thái chính trị đương đại để qua đó củng cố cho những lập luận thế tục." Chúng ta hãy trở lại điểm đó với trích dẫn kinh sách trong bài hồi đáp của bạn khi bạn viết, [d]ám hỏi anh làm sao tách rời chuyện tìm kiếm công lý xã hội với việc loan báo Tin Mừng của Đấng tự nhận được sai đi để "công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức"?
Câu bạn trích là từ Tin mừng theo Loukas 4:18, khi Chúa về Nazareth, vào hội đường và mở sách Isaia ra đọc. Đó là đoạn Isaia 61:1-2. Loukas dẫn kinh Thất thập (Cựu ước tiếng Hy Lạp) nhưng bỏ một câu và thêm một câu từ Isaia 58:6. Câu ngài thêm vào chính câu cuối trong trích dẫn của bạn, "trả lại tự do cho người bị áp bức". Câu này nguyên gốc là ἀποστεῖλαι τεθραυσμένους ἐν ἀφέσει. Chữ được dịch "tự do" trong trích dẫn của bạn là ἀφέσει. Chữ này xuất hiện ngay ở câu trước mà bạn dẫn là "bị giam cầm biết họ được tha". Cùng một chữ, ἀφέσει, mà câu trên là "được tha" và câu dưới là "tự do".
Cảm phiền bạn vì tôi đã phải dài dòng như thế. Điều tôi muốn nói là: hãy thận trọng, không chỉ trong việc phê phán, ngay cả trong việc trích dẫn kinh sách. Tôi có thể khẳng định với bạn là Chúa không về lại làng mình vào hội đường hô hào đấu tranh cho công lý xã hội hay chống áp bức. Các từ ngữ như "áp bức", "tự do", "công lý xã hội" là những khái niệm hiện đại và khi chúng được dùng để dịch kinh sách thì chúng mang luôn hàm ý hiện đại của những khái niệm này vào kinh sách. Tôi không có thẩm quyền để có những đánh giá công bằng về tính chính xác của những câu kinh bạn trích dẫn. Tôi chỉ có thể chỉ ra rằng chúng chứa đựng những từ ngữ hiện đại, mang hàm ý hiện đại không có ở đó ngay từ đầu.
Ảnh: Canva
Không phải đợi 2000 năm sau mới có người muốn diễn giải tin mừng theo hướng đấu tranh cho công lý xã hội đâu. Những ý tưởng này xuất hiện ngay trong đầu các môn đệ của Chúa khi ngài dẫn họ đi từ làng này qua làng khác trên đường về Jerusalem chịu khổ nạn. Người Do Thái, ở thời điểm này, trông đợi một đấng được Xức dầu để giải thoát họ khỏi sự áp bức của ngoại bang (lúc này là đế chế La Mã). Gioan gởi môn đệ đến hỏi, có phải ngài không, hay chúng tôi phải chờ ai khác. Phê-rô nhận ra Chúa là đấng được Xức dầu nhưng không chấp nhận cái chuyện phi lý là đấng ấy sẽ chịu khổ nạn. Mẹ của hai môn đệ khác đến xin cho con mình có chân trong "nội các" của ngài khi "cách mạng" thành công. Nên nhớ rằng, thời đại của Chúa là thời đại của những cuộc nổi loạn liên tục của người Do Thái chống lại các đế chế đang áp bức họ. Người Do Thái lần lượt đi tìm hết "minh chủ" này đến "minh chủ" khác để nổi lên. Khi Chúa bị bắt, các môn đệ tan tác. Nếu Chúa không được vực dậy từ cõi chết thì các môn đệ của ngài sẽ đi tìm một "minh chủ" khác; bằng chứng là người Do Thái, ngoài những người đi theo Chúa, những người của đấng được Xức dầu, hay còn gọi là Ki-tô hữu, tiếp tục như thế cho đến đấng được Xức dầu Bar Kokhba ở thế kỷ 2.
Phải nói lại một chút lịch sử như thế để chúng ta có thể đồng ý với nhau rằng, "tin mừng đến với người nghèo", cũng trong Loukas 4:18 và Isaia 61-1, là Chúa được vực dậy từ cõi chết, lớn hơn việc đấu tranh cho công lý xã hội cho họ.
Nó có thể bao hàm công lý xã hội, nếu bạn muốn, nhưng nó nhằm đến những điều lớn hơn công lý xã hội. Quy tin mừng về các vấn đề công lý xã hội, vì bất cứ lý do gì, là bóp méo tin mừng. Việc bóp méo này có một tên gọi khác: thế tục hóa tin mừng.
Xem thêm:
Cùng chủ đề
