Tích cực
- Tham gia
- 2/1/24
- Bài viết
- 159
- Chủ đề Author
- #1
Em thương mến,
Có một hạt giống từng rơi vào mảnh đất khô cằn. Nó tưởng rằng chẳng bao giờ có thể nảy mầm. Thế nhưng, một cơn mưa bất ngờ ghé qua, làm mềm đất, và từ vết nứt nhỏ, mầm xanh chậm rãi vươn lên. Em biết không, cuộc đời cũng giống như vậy: đôi khi ta nghĩ mọi thứ đã khép lại, nhưng chính từ vết nứt của khổ đau, ánh sáng lại tìm đường đi vào.
Tôi hiểu rằng em đang học cách có lại niềm tin, sau những mất mát và tổn thương khiến lòng mình ngần ngại. Đừng ép bản thân phải tin ngay lập tức. Niềm tin không đến như một lệnh, mà như giọt nước kiên nhẫn thấm dần vào đất khô. Nhà tư tưởng Viktor Frankl từng viết: “Khi chúng ta không thể thay đổi hoàn cảnh, chúng ta buộc phải thay đổi chính mình.” Quá khứ đã là quá khứ. Chúng ta chẳng thể nào thay đổi được gì phải không? Nhưng phải thú nhận rằng những ám ảnh của quá khứ vẫn thường bám ghì lấy chúng ta như một con quái thú gớm ghiếc. Nó làm cho chúng ta sợ rằng khi chúng ta mở trái tim ra lần nữa, chúng ta sẽ lại tổn thương đau đớn nữa.
Chúng ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng em có thể cho mình cơ hội để thay đổi cách nhìn về hiện tại về những gì đang ở đây và lúc này.
Trong Kinh Thánh, Chúa Giêsu nói: “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi.” (Ga 14,27). Đó không chỉ là lời trấn an, mà còn là lời mời gọi phó thác. Niềm tin nơi con người, nơi cuộc sống, bắt đầu từ việc em cho phép chính mình tin rằng em vẫn xứng đáng được yêu thương và nâng đỡ bởi Đấng không bao giờ bỏ rơi hay phản bội em. Ngài vẫn luôn gửi đến cho em những tín hiệu. Ngài vẫn ân cần đứng ở trước cửa và chờ đợi em bước ra. Ngài khẽ thì thầm rằng Ngài sẽ không buộc hay giục mình phải ổn ngay. Ngài ở đó để chữa lành. Ngài cũng gửi đến cho em nhiều người rất thương mến để đồng hành cùng em.
Tôi cầu mong rằng mỗi ngày, em sẽ cảm nhận được những “cơn mưa nhỏ” của tình Chúa và tình người, để mầm xanh hy vọng trong em sẽ lại được vươn cao.
Yeuthuong và cầu nguyện,
Little-pencil
- Ảnh: Mạng lưới cầu nguyện
Phải làm gì?
Docat 47: Khi chúng ta nói về con người, chúng ta muốn nói điều gì?
Với từ “người”, chúng ta diễn tả sự thật rằng mỗi người có một phẩm giá bất khả xâm phạm. Con người được tạo dựng theo hình ảnh của Thiên Chúa (→ Imago Dei) (St 1,27). Vì thế con người là thụ tạo duy nhất thể hiện chính Đấng Tạo Hoá trong công trình tạo dựng, và là “sinh vật duy nhất trên trái đất mà Thiên Chúa muốn có mặt, vì lợi ích riêng của chính họ” (GS 24). Vì là con người do Thiên Chúa tạo dựng, nên mỗi người không phải là một thứ gì đó, mà là một ai đó, và có giá trị độc nhất. Vì là người nên con người có khả năng nhận biết bản thân và suy ngẫm về chính mình, đưa ra những quyết định tự do, và bước vào mối tương quan với những người khác. Người này cũng được kêu gọi để đáp lời Thiên Chúa trong đức tin. Do đó, sự thật con người được tạo dựng theo hình ảnh và giống với Thiên Chúa, có nghĩa là con người luôn có mối liên hệ với Thiên Chúa, và chỉ trong Chúa người đó mới có thể phát triển trọn vẹn tiềm năng làm người của mình.
Cùng chủ đề
