Giáo hội cấm IVF, làm thế nào để đối thoại với người được sinh ra nhờ phương pháp này?

Tích cực
Tham gia
22/12/23
Bài viết
237

Khi Giáo hội Công giáo tuyên bố lập trường phản đối thụ tinh trong ống nghiệm (IVF), tôi có nghe gần đây câu hỏi từ một vài người bạn trẻ: Vậy chúng ta nên nói gì khi trước mặt có người được thụ thai bằng phương pháp này?​


phailamgi_Giáo hội cấm IVF, làm thế nào để đối thoại với người được sinh ra nhờ phương pháp nà...jpg


Việc trình bày lập luận đạo đức về IVF – rằng hành vi này tách rời hai ý nghĩa vốn không thể chia lìa của hành vi vợ chồng: kết hiệp yêu thương và sinh sản – thường khiến người nghe có cảm giác như thể Giáo hội đang lên án chính đứa trẻ được sinh ra từ kỹ thuật này. Cảm giác ấy có thể bị hiểu nhầm là: đứa trẻ được tạo ra như sản phẩm thay vì được thụ thai trong tình yêu thì ít giá trị hơn, hoặc không được tôn trọng như một con người.

Tuy nhiên, Giáo hội chưa bao giờ khẳng định điều đó. Trái lại, lập luận chống lại việc sinh sản nhân tạo dựa trên nền tảng rằng mỗi con người, kể cả phôi thai nhỏ bé, đều “phải được tôn trọng như một nhân vị ngay từ giây phút đầu tiên hiện hữu". Câu hỏi là về cách chúng ta đối xử với sự sống con người.

phailamgi_Giáo hội cấm IVF, làm thế nào để đối thoại với người được sinh ra nhờ phương pháp nà...jpg


Những người ủng hộ IVF thường lập luận rằng: nếu một cặp vợ chồng hoặc cá nhân muốn có con và IVF giúp họ đạt được điều đó, thì đây là điều tốt đẹp. Trong tư duy này, sự hiện hữu của đứa trẻ đồng nghĩa với tình yêu, và thế là đủ.

Lập luận này có thể diễn đạt như sau: IVF giúp những ai muốn có con được làm cha mẹ => Có con là điều tốt đẹp. Vậy IVF là tốt.

Nhưng phía phản đối lại đặt ra vấn đề sâu xa hơn: Điều cha mẹ muốn không phải lúc nào cũng là điều tốt cho đứa trẻ. Việc có con không thể chỉ là đáp ứng một “mong muốn”, mà cần tôn trọng quyền lợi, phẩm giá và hoàn cảnh đạo đức nơi sự sống được bắt đầu.

Trong khi lập luận phản đối IVF như sau: IVF tách rời kết hợp yêu thương và sinh sản trong hôn nhân => Bất kỳ điều gì tách rời tình yêu và sự sống đều không tốt. Vậy IVF là không tốt.

Cốt lõi ở đây là một cái nhìn toàn diện về hôn nhân – như một sự kết hợp giữa thân xác và linh hồn, giữa yêu thương và trao ban sự sống – và từ đó, sự sinh thành con cái chỉ nên diễn ra trong sự hợp tác với Thiên Chúa, trong chính sự hiệp thông của vợ chồng

phailamgi_Giáo hội cấm IVF, làm thế nào để đối thoại với người được sinh ra nhờ phương pháp nà...jpg


Vậy làm sao để nói về vấn đề này một cách tế nhị và đúng đắn khi đang đứng trước một người được sinh ra từ IVF?

Câu trả lời nằm ở sự phân biệt rõ ràng giữa phán đoán luân lý về hành vi và giá trị bất khả xâm phạm của con người. Giáo hội không chỉ trích đứa trẻ được sinh ra – hoàn toàn ngược lại – mà phản đối việc cha mẹ hay xã hội sử dụng kỹ thuật can thiệp sự sống mà không tôn trọng quyền của đứa trẻ.

Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo viết rõ: "Con cái không phải là một vật sở hữu, là điều gì cha mẹ có quyền ‘được có’. Chúng là hồng ân cao quý nhất của hôn nhân” (#2378). Khi người ta coi đứa trẻ là “quyền được có”, thì đứa trẻ dễ bị đối xử như một đối tượng – thay vì là một chủ thể có phẩm giá. Tình yêu, lòng trung thành và sự sống vẫn có thể sinh hoa kết trái, ngay cả từ những quyết định luân lý sai lầm.

phailamgi_Giáo hội cấm IVF, làm thế nào để đối thoại với người được sinh ra nhờ phương pháp nà...jpg


Cũng như Giáo hội không cổ vũ việc sinh con ngoài hôn nhân, nhưng vẫn yêu thương, đón nhận những đứa trẻ được sinh ra trong hoàn cảnh đó, thì với IVF cũng thế. IVF – như một hình thức thụ thai ngoài hành vi vợ chồng – là không phù hợp với trật tự luân lý. Nhưng mỗi đứa trẻ, dù được sinh ra như thế nào, đều là một quà tặng và phải được yêu thương.

Điều quan trọng nhất là: không phải lúc nào ta cũng phải trình bày đầy đủ lập luận thần học hay đạo đức. Đôi khi, cách đáp lại đúng nhất trước một con người thật là đơn giản: tôn trọng, yêu thương, đón nhận họ như một hình ảnh sống động của Thiên Chúa. Giáo hội không phán xét ai được sinh ra bằng cách nào, mà chỉ kêu gọi chúng ta sống đúng phẩm giá và yêu thương nhau.

Không có danh sách sẵn sàng những lời phải nói khi đứng trước một người được thụ thai qua IVF, nhưng luôn có một điều cần nhớ: người ấy, như tất cả chúng ta, được Thiên Chúa yêu thương và có quyền được tôn trọng như một con người – ngay từ giây phút đầu tiên của hiện hữu và cho đến mãi mãi.​

  • Ảnh trong bài: Canva

Phải làm gì?​

Docat 71: Khi nào thì một sinh linh bắt đầu là người?

Một số kẻ cho rằng chỉ khi một đứa trẻ được sinh ra đời, thì nó mới là con người. Một số kẻ khác còn lập luận rằng: ai đó chỉ thật sự là người khi người đó có thể suy nghĩ và quyết định. Những kẻ khác nữa ấn định thời điểm bắt đầu làm người là khi tế bào não gốc hình thành, hay khi không còn có thể phân chia đồng nhất. Giáo Hội bác bỏ tất cả các kiểu giải thích trên, và khẳng định rằng: Sự sống của mỗi con người bắt đầu ngay khi trứng kết hợp với tinh trùng thành tế bào đầu tiên. Về điều này, quan điểm của Giáo Hội cũng tương hợp với khoa học và với trí phán đoán lành mạnh thông thường: Ngay tại thời điểm sớm nhất của giai đoạn phôi thai sau khi thụ tinh, sự sống phát sinh từ đó đã là của một con người hoàn chỉnh, và như vậy, được ban cho phẩm giá thuộc về con người. Phải thể hiện sự tôn trọng đối với phẩm giá này của thai nhi và của những thành viên yếu đuối nhất trong xã hội (x. DP 5).​
 

Tủ sách J.H. Newman: “Đạo trung dung” của các giáo phụ

Mãi đến đầu những năm ’90, các chủng viện Công giáo ở Mỹ mới bắt đầu dạy về các giáo phụ tiên khởi của giáo hội một cách rộng rãi. Điều này là kết quả của những khuyến dụ từ sau Công đồng Vatican II, như chính lời Đức Thánh Cha Paul VI, “việc nghiên cứu học hỏi về các giáo phụ là tuyệt đối cần thiết cho những ai quan tâm đến sự canh tân về thần học, phụng vụ, và đức tin.” 17421 Khuyến dụ này của giáo hội, được chuẩn bị kỹ lưỡng từ Công đồng Vatican I một...

Đầu tư cả gia tài nhưng để con mất linh hồn

17327 Có những cha mẹ sẵn sàng bỏ hàng chục triệu đồng mỗi tháng cho con học thêm. Tiếng Anh. Toán nâng cao. Lập trình. Piano. Nhưng lại tiếc vài giờ học giáo lý. Con học kín cả tuần, nhưng Chúa nhật thường dành để nghỉ ngơi hơn là gặp Chúa. Biết đứng thuyết trình trước đám đông, nhưng không còn quen quỳ gối trước Nhà Tạm. Thuộc công thức rất nhanh, nhưng đọc một kinh Kính Mừng bằng tất cả tâm tình lại trở nên khó khăn. Đó không còn đơn thuần là câu chuyện bận rộn. Đó là câu chuyện của thứ tự ưu tiên. Không ai phủ nhận giá trị của tri...

“Chiến tranh chính nghĩa”: cuộc tranh luận chỉ mới bắt đầu

Nếu khái niệm chiến tranh chính nghĩa là trung tâm của tư duy về chiến tranh, hòa bình và quan hệ quốc tế trong thế giới Kitô giáo và phương Tây, thì sự phân tích lại thường bị “đóng khung” trong các nguyên tắc chủ đạo, được thừa hưởng từ các tác giả cổ điển như Cicero, Thánh Augustine và Thánh Thomas Aquinas. 17320 Những nhà triết học và thần học vĩ đại này đã đặt ra các nguyên tắc và khái niệm định hình nên học thuyết chiến tranh chính nghĩa, và cho đến nay vẫn còn được sử dụng như...

Các Đức Giáo hoàng nói gì về việc vỗ tay trong thánh lễ?

Một trong những vấn nạn liên quan tới phụng vụ được nhiều người đặt ra là: có nên vỗ tay tán thưởng vị linh mục sau một bài giảng hay, một ca đoàn sau một bài hát gây cảm hứng, hay vỗ tay sau nghi thức thánh tẩy, hôn phối…? 17096 Trước tiên, cần khẳng định, chưa có giáo huấn chính thức nào của Giáo hội về vấn đề tế nhị này. Vì vậy, cũng có nhiều khuynh hướng và lối giải thích khác nhau. Dưới đây là lập trường của một số vị lãnh đạo Giáo hội. Trong cuốn Tinh thần Phụng...

Beautiful Eucharistic Songs

0 lượt xem

Bài viết chờ bạn bình luận

Bên trên